LE THANH TRUONG - Có hôm nào

07 Tháng Hai 20249:04 SA(Xem: 325)
LE THANH TRUONG - Có hôm nào
1.
dẫm hai bàn chân trên phiến đá cũ
người đàn ông đứng bên vỉa hè
nhìn buổi chiều mờ dần ở cuối phố
anh ta mới trở về từ một nơi nào đó
tóc và áo còn đẫm mùi lá cây và bụi bặm
ở đây hình như
không có ai chờ đón anh
em biết không
sau mỗi cuộc đi xa
bước chân về nhà thường bồn chồn vấp váp
bởi sức hấp dẫn của một tổ ấm
nơi có vòng tay người vợ và tiếng reo cười của trẻ con
và bữa cơm tẩy trần bốc khói
người đàn ông sẽ ngã xuống
tan mình ra kiệt sức trong đêm khuya
lúc ấy, những lao nhọc đường trường quật ngã anh
bằng một đòn knock out êm dịu
và giấc ngủ sẽ chữa trị những vết thương
nhưng anh không có nơi nào để về
trong thành phố này mọi thứ vẫn quen thuộc
vẫn còn hàng cây và viên đá lót vỉa hè
bóng chiều và mùa đông mờ sương
hơi lạnh làm quánh đặc làn khói thuốc
và nơi nào quanh đây có một mái ấm
anh đã quên tiếng cười trẻ con
anh đã quên vòng tay người đàn bà của anh một thời
anh quên chiếc bàn ăn
và bữa cơm quây quần
mùi thức ăn nóng dội lên như sợi dây thít chặt cuống tim
chỉ còn dưới chân anh phiến đá cũ
ngày xưa có lẽ anh từng dẫm lên
một lúc tình cờ
duy đến bây giờ anh mới cảm thấy
nó quen thuộc hơn mọi điều anh từng có.

2.
không có chỗ cho nỗi buồn len vào
hay một nỗi thất vọng
cuối con phố này, những con đường tiếp tục rẽ nhánh
những con đường dẫn đến mọi phương trời
nếu có thể gọi thế, về những miền đất
trong bóng tối của đêm, những con đường không dừng lại
chúng sẽ đi cho đến khi một ngày khác mọc lên
đi mãi mãi
anh có thể đi trên mọi nẻo đường ấy
suốt đời suốt kiếp
anh cũng gọi đó là mãi mãi
nhưng anh không đi đến cuối cùng
nơi mọi con đường lại giao nhau
mặt đất mênh mông vì đời anh quá ngắn
một phút đứng phân vân trên phiến đá cũ
tưởng vọng về một mái ấm xa xôi
đôi mắt anh không nhìn tới cuối con phố đang chìm vào bóng đêm
ai hay được
anh đã đánh rơi tất cả quãng đường đã đi
mọi thứ sẽ bắt đầu lại
lần thứ bao nhiêu
để rồi lại dở dang thêm lần nữa
như quả táo rơi hoài trên mặt đất
những ý tưởng cũng rơi xuống từng nơi anh đứng lại
ký ức chập chùng như núi đồi
mỗi ngày khiến bước chân anh nặng nề hơn
em biết không
đôi khi anh bay liệng như chiếc lá xoay mình trong gió
nhắm mắt lại để thư giãn một giây hẫng hụt
nhưng không có điểm bình an
chỉ là nỗi lo sợ nhói lên
như mũi tên
rồi trở khóc với cú rơi chạm cuối cùng
lực trọng trường lên men
chuốc say một đời sống
anh có thể cúi đầu nhìn xuống chân
lẩm nhẩm suốt đêm những lời thương khó
cũng như khi mơ hồ ngước mắt
nhìn trăng sao và mây mù
cố lẩn mình vào những ký hiệu ngổn ngang
bay như loài thiêu thân rủ về quanh ngọn đèn đường mới thắp
ở đây tràn ngập dấu chứng của con người
nơi thành phố những con đường xúm lại rồi toé về mọi ngả
trên dấu gạch đầu dòng một chương ngày mới
sẽ đến
sẽ đến
anh sẽ ghi một điều vừa thoáng qua
và sắp biến mất
một thói quen.
[Jan2020]

3.
thời gian không làm nên tích sự gì
không dành cho ai đuổi kịp một vết sao băng
một vòng cung thoáng qua bầu trời
và anh, em biết
cũng dang dở một chu kỳ chưa khép
những vòng xoay khiến đời mình vội vã
như bông lửa trên đầu que pháo nhỏ
trò chơi của trẻ con
đứa trẻ cầm trong tay những kiếp phù trầm
tiếng cười giòn không vang tới ngày lớn khôn
nơi nơi trên mọi nẻo đường anh thấy
dấu vết mơ hồ người đánh dấu những khát khao
và gọi tên, chẳng hạn, là cơ hội
gọi tên, là tham vọng
gọi tên, là sáng tạo
rất nhiều điều được ví, von
và cuối cùng là lạt phai
anh chợt nghĩ tới dấu chân mình vừa bước qua
trùng trùng những linh hồn đã tan chưa, kiểu vậy
trên thềm đá cổ xưa, khi người còn kiên trì giữ được
những lối mòn hiện hình ngày một rõ hơn
anh biết mình đang chờ ai
nhưng con đường đã về tới biển
dấu mốc để tìm nhau
giờ gởi ở sao trời
em
người đàn ông có đôi lần dừng lại
để ký thác một ngày một giờ
không phải nói, tạm biệt
biết không?
(Jan2024)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Hai 20245:51 CH(Xem: 369)
Cuối năm chẻ dọc lời thề/ Có đi thì phải chốn về, mới đi
16 Tháng Hai 20242:43 CH(Xem: 464)
U quay mặt vào tường/ vĩnh biệt con.
14 Tháng Hai 20248:28 SA(Xem: 429)
Bay như mây em trôi trong trí nhớ anh
10 Tháng Hai 20244:21 CH(Xem: 575)
Mùa xuân/ mùa phục sinh
04 Tháng Hai 202410:03 SA(Xem: 527)
một hôm nào bỗng nhớ/ mơ hồ tiếng hát xưa
31 Tháng Giêng 20249:58 SA(Xem: 141)
Trăng mười bốn, buông lơi bãi vắng/ Ngày hè trôi trong tiếng ve ngân
27 Tháng Giêng 20249:56 SA(Xem: 410)
đi về giữa chốn mênh mang/ hỏi thăm một nụ hoa vàng rưng rưng
24 Tháng Giêng 20249:51 SA(Xem: 154)
Giao mùa trời đất chuyển/ Hoa trái thuận theo thiên./ Tạ ơn dãi đất liền./ Việt Nam mùa tiếp nối.
21 Tháng Giêng 20249:45 SA(Xem: 363)
Nhớ lần đầu gặp anh/ Lúc em vừa năm tuổi
18 Tháng Giêng 202410:15 SA(Xem: 273)
Kể từ đận đó nó về/ Em đem bóp vụn câu thề tuổi thơ
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 16451)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam.
(Xem: 11794)
Từ hồi nào giờ, giới sinh hoạt văn học, nghệ thuật thường tập trung tại thủ đô hay những thành phố lớn. Chọn lựa mặc nhiên này, cũng được ghi nhận tại Saigòn, thời điểm từ 1954 tới 1975.
(Xem: 18558)
Với cá nhân tôi, tác giả tập truyện “Thần Tháp Rùa, nhà văn Vũ Khắc Khoan là một trong những nhà văn lớn của 20 năm văn học miền Nam;
(Xem: 8794)
Để khuây khỏa nỗi buồn của cảnh đời tỵ nạn, nhạc sĩ Đan Thọ đã học cách hòa âm nhạc bằng máy computer.
(Xem: 7764)
Mới đây, có người hỏi tôi, nếu không có “mắt xanh” Mai Thảo, liệu hôm nay chúng ta có Dương Nghiễm Mậu?
(Xem: 277)
Nói một cách dễ hiểu hơn, thơ ông phù hợp với kích cỡ tôi, kích cỡ tâm hồn tôi, phù hợp với khả năng lãnh nhận, thu vào của tôi, và trong con mắt thẩm mỹ tôi,
(Xem: 593)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972.
(Xem: 835)
Anh chưa đến hay anh không đến?!
(Xem: 22121)
Giờ đây tất cả mọi danh xưng: Nhà văn. Thi sĩ. Đại thi hào. Thi bá…với con, với mẹ, với gia đình nhỏ của mình đều vô nghĩa. 3 chữ DU-TỬ-LÊ chả có mảy may giá trị, nếu nó không đứng sau cụm từ “Người đã thoát bệnh ung thư”.
(Xem: 13654)
Nấu cơm là công việc duy nhất trong ngày có liên quan đến cộng đồng gia đình, mà, gần đây Bố đã được miễn, vì cả nhà cứ bị ăn cơm sống hoài.
(Xem: 18830)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 7561)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 8421)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 8145)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 10640)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 30280)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 20511)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 25033)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 22591)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 21295)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 19339)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 17680)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 18888)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 16575)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 15770)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 24039)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 31472)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 34594)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,