NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ - Câu chuyện của những hạt cát

27 Tháng Ba 201512:00 SA(Xem: 5516)
NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ - Câu chuyện của những hạt cát

 


Chúng tôi bắt đầu xây tòa tháp lúc nửa đêm. Sóng yên ắng. Biển yên ắng không còn một chút rì rào. Lâu đài được xây lên một cách nhanh chóng và như là điều tuyệt diệu nhất mà chúng tôi vừa trải qua. Những hạt hát dính đầy tay, chúng tôi nhét đầy trong những chiếc giày để đúc thành chiếc khuôn thật đều của hai cánh cổng. Chẳng khắc chạm được những cánh chim mà niềm vui của mỗi đứa như cứ đang bay chập chờn giữa khung hình nhỏ của biển. Những ngọn đèn được thắp lên. Chúng lung linh và chập chờn theo làn sóng nhẹ vỗ rì rào (lúc này chúng tôi mới nghe thấy). Chúng tôi mãi nhìn, nhìn mãi và không bao giờ biết chán. Những ánh đèn đang hắt ra từ những ô cửa nhỏ của lâu đài như lối vào của những trang truyện cổ tích huyền hoặc.

Và khuya? chúng tôi sợ sóng tràn khi trăng lên, bây giờ là trăng hạ tuần. Chúng tôi ngồi và nhìn, đêm đã đi qua quá nhanh. Chúng tôi bắt đầu nghi ngờ những ngôi sao trên bầu trời, nghi ngờ mặt trăng kéo dài cho đến tận sáng hôm sau khi mặt trời ló dạng. Nỗi nghi ngờ chạm nhau trong một ánh nhìn nheo mắt. Chúng tôi biết trong đôi mắt ấy đã quá chật hẹp cho một thứ tha, rằng lâu đài của chúng tôi đã bị cuống phăng về biển. Chúng tôi lại kể cho nhau nghe câu chuyện về con dã tràng - con còng còng nắng. Bạn tôi cãi lại đó là con còng còng mưa. Một loáng thôi, chúng sẽ biến mất trong lòng biển, để lại bao nỗi nuối tiếc về một giấc mơ se cát ngàn thu.

***


Chúng tôi đã đến tận đường chân trời trong một buổi chiều mùa hè. Nắng vẫn còn vàng ươm. Chúng tôi thấy những ngôi nhà của hàng xóm bị chôn vùi trong cát. Những mái nhà bị gỡ nát vụn, những tấm ngói, những viên gạch vỡ vụn ngỗn ngang, những thanh đòn ngang chạm rồng bị gãy cổ, như cái lu vại bị sứt miệng, những thanh gỗ được chẻ ra từ chiếc tràng kỉ vẫn còn bóng loáng. Lạ chưa, chúng tôi thấy những mảnh vỡ vẫn đang còn rướm máu. Những giọt máu vẫn còn tươi trên cát, trên gỗ, trên những miếng đất nung. Chúng tôi bắt đầu đào bới.

Sóng từ đâu bắt đầu ào ạt. Chúng xô thật mạnh vào những lớp cát. Chúng xô cát từ núi tấp đầy cửa biển. Những con hến nổi trôi tấp đầy bờ. Chúng tôi dừng lại và xúc lên những chiếc thuyền thúng đầy hến.
- Nhìn kìa ! chúng đang vào nữa đấy, chúng đang lũ lượt tấp vào. Một trận bão hến đã ập vào đường chân trời của chúng tôi.
Ngoại tôi bảo: " hến nhiều thế thì sắp đói to đấy". 
Hôm sau cửa biển ngoài đường chân trời đã bị lấp lại. Chúng tôi đã bị mắc kẹt lại đó không trở về được nữa. Gió nghẹt đứng trên hàng tre chẳng nghe tiếng chúng tôi cầu cứu. Chúng tôi hét nhưng gió chẳng nghe thấy gì:
-Chúng tôi ở đây…chúng tôi ở đàng này..!
Ngực gió vô hồn, chúng tôi đang thở thật khó nhọc. Trái tim dường như đã chật. Những xác hến trắng phau trôi tấp thành từng mảng. Những cơn cuộn dòng xám ngắt. Những dòng mênh mang tím ngắt đang trôi dật dờ vào một chiều áp thấp. Sóng cuộn. Xác xô. Lòng chúng tôi cứ bỡ riệu rã cả những mảng cát từ lâu đài cát. Chiếc tháp đã rũ dần đỉnh ngọn.

*** 

Bầu trời hiện ra dưới mùa thu có màu đỏ tía. Những tán mây nặng trĩu đã chảy mạnh về phía tây. Chúng tôi tiếp tục thu dọn. Những mảnh gỗ hương bị gãy từ một mái nhà nào đó vẫn còn thoang thoảng mùi thơm. Những đôi mắt, những bàn tay, những mái đầu bạc trắng. Những mảnh chén vỡ, những manh chiếu rách và những đôi giày thủng gót...Chúng tôi xếp lại và chôn trong những nấm mộ hình tròn, những nấm mộ được khoét sâu vào tận bên kia của thế giới. Sương bắt đầu lấm tấm che giấu độ ẩm trên màu xanh của bãi cỏ như những đôi mắt phù thủy. Những đôi mắt thả từng chùm lấp lánh của mặt trời về chiều. Chúng tôi ngồi lại và viết nghuệch ngoạc từng dòng chữ, chúng tôi không thể nhận ra những nét ngoằn ngoèo cổ tự như ngày xưa ông tôi vẽ trên đỉnh tháp ở cổng làng. Chiều đang thở trên những thóp nắng còn sót lại. Buồn hắt hiu. Những gương mặt ngày xưa mang dáng búp sen với nụ cười hiền không còn nữa. Đuôi của con rồng và và hàm răng uy mãnh đang luẩn quẩn đâu đó trong những hạt sương. Chúng cũng lặn chìm khi đêm đến.
Đêm đã tràn theo từng đợt sóng. Không có nến. Những nang mực khô dạt đi dạt lại phát quang những đốm màu xanh lạnh. Chúng tôi ngồi im lặng và nghe sóng vỗ. Tất cả là một trò chơi bí ẩn. Sự tò mò đang dò dẫm trong đêm. 
Một đứa thầm thì:
- Nước đục, chúng đang có màu xám.
Một lúc, những đứa khác nói theo:
- Đợi mặt trời lên.
- Không, mặt trời chỉ là ảo ảnh, những ảo ảnh trong vòng đá, bụi rong biển và cá. 
- Chúng đang di chuyển.
- Giá như mọi chuyện tốt đẹp hơn, nghe tiếng thở dài và sự nín lặng đang nuốt vào trong.
- Chỉ có sóng, ở đó hoàn toàn không có nước, ừ đúng vậy, chỉ là ảo ảnh. 
Chúng tôi ngủ thiếp trong giấc mơ mệt lả. Những bàn chân tiếp tục bước đi để tìm chiếc chìa khóa theo tín hiệu âm thanh tựa như trò Morse. Bầu trời không một ngôi sao. Sương đã thấm lạnh trên đầu và nhỏ giọt xuống vai áo. Nghe thấy tiếng lập cập trong những kẽ răng, tiếng rột roạt của những đôi chân còng gió đang lao trên cát. 

*** 

Buổi sáng thức dậy với sự hồ nghi đang lướt đi trên ngọn sóng. Mùa thu có màu bạch kim. Những dòng chữ hôm qua đã lấp vùi với một màu nước mà chúng tôi không thể hình dung ra được trong đêm. 
Mọi thứ bây giờ đã mang màu xám rêu của những tiếng thở dài, những tiếng nín lặng đang nuốt vào trong và cả tiếng rột roạt của những con còng gió.

Nguyễn Hoàng Anh Thư.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười Một 20221:06 CH(Xem: 13)
Con Dứt trạc tuổi tụi chăn bò trong xóm, nhưng nó chẳng chơi với ai, nói đúng hơn là chẳng đứa nào chơi với nó.
17 Tháng Mười Một 20223:20 CH(Xem: 98)
Các ông kêu viết văn khó ư? Không hề! Nếu có cái khó thì đó là khi ngồi trước trang giấy anh định viết cái gì, viết để làm gì?
16 Tháng Mười Một 20225:16 CH(Xem: 85)
Ông Lâm cười lớn: “Chỉ có mẹ con tụi bây điên thôi. Con có bao giờ nghe nói, tuổi trẻ nhìn tới tương lai, người già nhìn về quá khứ?”
13 Tháng Mười Một 202210:00 SA(Xem: 93)
“Dưa La, húng Láng, nem Báng, tương Bần, nước mắm Vạn Vân, cá rô Đầm Sét”
08 Tháng Mười Một 20228:36 SA(Xem: 86)
Trên đường về, tôi tiếc đã quên hỏi địa chỉ nhà quàng để nhìn mặt bà Jaguar lần cuối. Không khéo, khi tìm được đến nơi thì người ta đã đưa bà ra nghĩa trang rồi.
03 Tháng Mười Một 202211:04 SA(Xem: 168)
Tiếng nước chảy rào rào. Đứng ngoài hiên, tôi len lén nhìn vào.
28 Tháng Mười 20229:44 SA(Xem: 267)
Nhưng tôi giữ lại giùm Anh chút mưa gió lê thê, mang mang cái giá rét âm u đầy thơ mộng của những đêm mưa phùn ngày xa xưa. Hà Nội.
20 Tháng Mười 20224:30 CH(Xem: 453)
Tuổi ấu thơ, tôi sống thời loạn lạc chiến tranh nên mẹ đưa con đi nhiều nơi, ăn nhiều chỗ, ở lắm vùng.
06 Tháng Mười 20221:25 CH(Xem: 555)
Tôi có người em gái xinh đẹp yêu chồng, trung thành với chồng, không ngớt lo lắng và không ngừng săn sóc cho chồng.
05 Tháng Mười 202210:01 SA(Xem: 281)
Nhờ có vợ, anh ta mới trở thành một trò chơi lạ đối với tôi, không ràng buộc, không ai được hy vọng...
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 773)
Sau 1975, ở hải ngoại, Du Tử Lê tiếp tục hoạt động văn chương một cách sôi nổi
(Xem: 4002)
Theo tôi, một trong những “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa” có nhà văn Vĩnh Quyền
(Xem: 15537)
Năm 2007, nhờ công lao và sự hy sinh trời biển (theo tôi,) của nhà văn và, cũng là nhà thơ Trần Hoài Thư
(Xem: 14477)
Có thể nhiều người quên rằng trước khi trở thành họa sĩ nổi tiếng, có tranh được trưng bày tại nhiều bảo tàng viện quốc tế, họ Lê vốn là một nhà thơ.
(Xem: 12848)
Trong lịch sử tân nhạc Việt, dường như không có một nhạc sĩ nào nổi tiếng ngay với sáng tác đầu tay, ở tuổi niên thiếu, khi chỉ mới 14, 15 tuổi, như trường hợp Cung Tiến
(Xem: 9070)
Tuy không phải làm bất cứ công việc nào trong nhà, nhưng Bố tôi bận lắm.
(Xem: 18733)
Bài thơ là ao ước của một người muốn được biển đón nhận thân xác mình một mai khi ông bước ra khỏi cuộc đời.
(Xem: 4231)
Sáng thứ tư 9/10/2019, thấy cái post của Hạnh Tuyền: “Ông ngoại đã lên trời”.
(Xem: 11215)
Tôi không biết trước tôi, có người trẻ nào đã nói về thơ Du Tử Lê hay chưa. Riêng tôi, tôi rất vinh dự được mời phát biểu về thơ Du Tử Lê
(Xem: 554)
Có phải chính vì lòng nhân ái, tính nhân văn của một nhà thơ lớn mà cả trong tác phẩm và nhân cách ngoài đời của họ càng làm cho chúng ta kính yêu và ngưỡng mộ.
(Xem: 15360)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 4919)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 5077)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5560)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5675)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 26037)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 20014)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17615)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 21109)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 18929)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17664)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 15111)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 14228)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 14361)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 13351)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 12898)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 20063)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 27318)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
Khách Thăm Viếng
891,977