HOÀNG THU PHỐ - Thơ

26 Tháng Mười Hai 201512:00 SA(Xem: 1980)
HOÀNG THU PHỐ - Thơ


LTS: Trước khi năm 2015 vĩnh viễn khép lại, chúng tôi bất ngờ nhận được 4 bài thơ của Hoàng Thu Phố. Trong trong số đó, bài “Đoản khúc mùa đông” của họ Hoàng có tới 10 đoản khúc. Cộng chung, chúng ta có tới 14 bài thơ của Hoàng Tu Phố, tác giả lần đầu đến với trang nhà này.

Điều đáng nói, giống như một món quà Giáng Sinh ý nghĩa đối với chúng tôi, đó là 14 thi bản của Hoàng Thu Phố, là 14 đóa hoa thi ca mới, lạ. Ở bất cứ bài nào, bạn đọc cũng sẽ bắt gặp hơn một câu thơ hay. Sự đều tay với sức sáng tạo, liên tưởng mạnh mẽ như thác dội, theo thiển ý chúng tôi, không phải ai cũng có thể dễ dàng đạt được.

Tương lai, chúng tôi sẽ có bài giới thiệu tiếng thơ Hoàng Thu Phố với bạn-đọc-thân-hữu.

Trân trọng.

Buổi cuối thu bàn tay người nắng lạ.

Buổi cuối thu bàn tay người nắng lạ,
nghe mang mang gió dựng khúc muôn trùng
bàn chân đứng hai vai đồi núi rộng
những thị thành mắt nhỏ nhớ thương mong

Buổi cuối thu bàn tay người nắng lạ,
rơi phai hoa cùng phấn ruổi rong đời
tôi đứng lặng quanh co hồn nín bặt
bụi hồng trần khuy áo hạt mông lung

Buổi cuối thu bàn tay người nắng lạ,
nghe xa xôi gục đổ gót sương mù
những vàng xưa ùa về xanh mắt mộng
bàn tay người nắng lạ,
hoang vu.


Khúc giao mùa tháng 10 lầy lội.

Gió đứng lại đây một ngọn núi đồi
chiều nay trời treo leo nắng
tiếng ai níu hoàng hôn bên ngày bảng lảng
em vục mặt vào đâu cắn cấu nỗi buồn
bàn tay lưu lạc vũng tháng 10
tôi nhớ mùa xưa những bần thần dạo ấy 
cúc nở hân hoan mà mình bay xem nỗi niềm lạc tận
đáy sâu, thân phận ai ai sâu kén côn trùng.

Đã từng ngất ngất mà mơ về cánh đồng trồng đầy cải trắng cuối vụ ra hoa 
bàn chân đàn bà gầy xương nhón mình chực bay thơm thơm con cò trắng
những phận người quá lứa lỡ thì mang mang tồi tội
giấc mơ cặn đục tủi hờn thanh xuân trách giận 
đời người có bao giờ được hai bận ra hoa.

Xứ sở buồn thương dải đất mỏng tang sinh những đàn bà mến thương u hoài vá mình trong chiều dần tối
đừng bao giờ cho họ những giấc tàn ngồi ngắm chia đôi
tôi viết cho họ, cho tôi, cho hạn hẹp bùn lầy xứ sở
một khúc giao mùa!

Xây xẩm gọi ngày.

Em mang đi đâu một hoàng hôn
buổi chiều lỡ dở
gánh nước chạm ngõ mùa đông
oằn đôi quang gánh
thì thầm gió về cổng chợ
một mớ quà chiều
tòng teng xe đạp, mẹ về 
cánh cửa lay nhức hư không
...
Ngồi ru lại giấc mùa đông, kẽo cà kẽo kẹt
gió thổi cay xè, rưng rức chăn bông
con bò non gặm cỏ cánh đồng
lục lạc mùa về
có có không không.

 

Đoản khúc cho mùa Đông.

Đoản khúc (1)

Khóc đi em để thấy một mùa đông
ngày không vợ chồng ngày qua không nắng
điếu thuốc anh cầm, khói hun nằng nặng
đời anh, một nhúm chiều rồi.

Khóc đi em để thấy mắt mòn mong
bàn tay rêu rong bàn tay không mộng
có những ngày anh đi như gió lộng,
ngón ngắn ngón dài lả tả nhớ mong

Khóc đi em, thân nở nhánh sầu đông 
anh vụn vỡ tiếng kinh cầu vụn vỡ
người ơ hờ người khoác mầu lỡ dở
những gương mặt buổi chiều ở cuối mùa đông.


Đoản khúc (2)

Em cấy hái gì một mùa đông
ngoại ô gió bấc tóc xanh mầm
khói về đồng ngủ mùa rơm rạ
anh níu đời mình gẫy tháng năm

Em cấy hái gì một xót xa
lá hoa rụng cội trái hiên nhà
sẻ nhỏ cắp đan hoàng hôn mỏng
thấy lại phận mình, qua sắp qua.

Em cấy hái gì một quê hương
xứ sở buồn như cát bụi đường
anh gói hồn gầy trong áo mỏng
em ơi, anh là hoa trong sương.


Đoản khúc (3)

Lại một sớm vàng rộm mùa đông
tôi thức giấc nhặt bình minh vừa chết
những gương mặt lạ quen nhìn nhau thú tội
ôi,
bia mộ nụ cười.

Lại một sớm giặc những lặng câm
ánh mắt tha nhân gió lùa hốc tối
bàn tay gói đan bàn tay sương vội
ôi,
điệu nhẩy mặt người.

Lại một sớm cũ kỹ niềm vui
bán cho nhau vài mươi lời chăng trối
nợ của nhau vài trăm đồng hứa suông vời vợi
ôi,
cái cõi người đời.

Lại một sớm đon đả ngược xuôi
thy nhân chơi vơi thy nhân chờ đợi
thy nhân hoang mang thy nhân quờ quạng 
xem,
những xác thân sửa soạn mặt người.

 

Đoản khúc (4)

Thơm nhựa xanh ứa mầu thân thể
thy sỹ đứng, ngồi, nắng đổ quanh thân
một bàn chân cỏ mọc thơm lừng
rơi con mắt ốc sên vừa thức.

 

Đoản khúc (5): Cỏ mục, đỉnh núi, cánh đồng.

Một kẻ làm thơ đến gặp vị sư già, tôi biết làm thơ:
_anh nên đi về hướng đông, quay lưng vào đỉnh núi, cúi đầu tắm rửa bình minh
_để làm gì, tôi đâu tìm đỉnh núi
_anh không kiếm tìm đỉnh núi, anh kiếm tìm sự tựa nương cho mơ hồ tuổi tên mình
(kẻ làm thơ quẩn quanh gieo mắc xác thân mình, một ngày tiều phu lạc bước vô tình lượm nhánh gỗ đào đốt dưới trăng sao,
tro than ngùi ngậm gieo neo vào gió
đỉnh núi lặng câm
mưa cất giọng thâm trầm
vẫn nguyên đỉnh núi).

Một kẻ làm thơ gặp người bạn vô tên vô tuổi, tôi biết làm thơ:
_bạn hãy đi về hướng gió đượm vàng hương nồng, một bầy người (lớn) đang làm thơ ở đó
_ tôi không kiếm tìm cánh đồng rạ rơm rơm rạ
_bạn không kiếm tìm cánh đồng, bạn kiếm tìm bầy người to (lớn) và chờ đợi họ,
reo sướng tên mình
(kẻ làm thơ cắm mặt ngồi thiền, ngày ngày hít thở, chăm bẵm nụ thân khoan thai, đều đặn rỉ rả hô vang những tuổi tên đến lượt cành khô củi mục cánh đồng, và đợi chờ,
đợi chờ,
biết đâu,
sáng mai sau bữa gặt,
sau tiếng kẻng leng keng ngô nghê phập phồng run run hứng nồng sợ hãi
sau những nụ thân (cố đan tạo mỗi xác thân mỗi vẻ) sẽ đồng ca (vang) buốt tên mình
(mùa hạ cháy bỏng, thu hanh võ vàng, đông sương ngậm lá, 
mùa xuân, đàn bò đi ngang gặm cỏ (mục) cánh đồng, trọi trơ xác thân gốc rạ
lam chiều lững lờ tiễn những rạng đông
linh hồn kẻ làm thơ vất vưởng cánh đồng
lập loè long đong đốm lửa,
nức nở nhói nhức thinh không)

... Bạn muốn viết tiếp không (kẻ làm thơ).


Đoản khúc (6)

Tôi đứng chờ một hạt sương không bay
em nhợt nhạt son môi chờ một ngày thiếu tháng
bạn anh chờ một triền đông không mùa ló rạng
khói hương nghi ngút chờ,
một chân trời,
rã mục đường bay.

Ta đứng chờ một thân phận hoang vay
cây đứng chờ một bình minh không mầu mắt buồn lên ngói xám
nhân tình chờ một ngày vút đong xác thân trọi chơ nhục nhằn ai cảm
anh,
hoan ca,
mải miết,
chờ gì!
...

 

Đoản khúc (7)

Buổi trưa không mặt trời
hắn gọi mùa đông ngả vào phố thị
gương mặt ngoại ô lệch xô đổ vỡ
bợt bạt mắt rời
tiếng hạt dưa lách tách, người đàn bà rung khô nẻ trên vai, cố dựng một nụ cười,
gượng gạo,
gã đàn ông, chưa khi nào buồn thế
hắn chỉ xin được ngó một nụ cười
không bụi
vào một chiều ngoại ô
phố thị,
nặng mùi
cốc nước vẫn ba ngàn 
ám khói
chưa vơi.


Đoản khúc (8)

Phố của những ngày đông xưa mơ màng lạc chân giờ không nhớ nổi, từng bàn tay hốc hác khuất nụ cười,
buồn gõ mặt lá khuya, (*)
gã xe ôm vùi mặt trong mớ tóc người tình chiều hôm trốn chồng, chải vội
cuộc tình rồi cũng buồn như phượng vỹ sẽ già
...
Co ro những bàn chân bấu víu bàn chân
bập bùng đốm lửa hốc đường
người đàn bà ôm con vục mặt gói xôi mờ nghi ngút khói
gã giang hồ mắt như sương đục
rụng xuống đường.
anh gày mỏng sao khuya nấc từng điệu vũ 
em tay dài đốm lửa,
nhìn anh,
tóc xanh hai mươi buồn khát mặt trời.

(*)Ý thơ Phan Vũ.

 

Đoản khúc (9)

Mùa đông
người về không tuổi
hoen bức tường vôi
dấu cũ bong phai, vệt cười, đêm tối
mối mọt duyên trời,
thương sao
đôi cánh tay phơi.
à ơi.
mắt sa đong vội
một gánh đời,
...
trôi.


Đoản khúc (10)

Đôi khi muốn nằm lại,
một mình
chìm giữa sương lung linh
yên nghe tiếng giống loài đập cánh
bầy chim đêm cất tiếng sinh linh
lông vũ xếp mình
mùa lạc bạn.

Đôi khi muốn ngồi lại,
ru mình
bên thềm nắng đỏ
hơi thuốc leo lét xanh 
bất giác thấy người tình
đẹp lạ lùng như đám mây xinh.

Đôi khi bước những bước chung chinh
gõ nhịp một mình
lá hoa chen vai nụ niềm thân ái
ta thấy tay mình, 
trắng niệm câu kinh.

Hoàng Thu Phố (20/12/2015).

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Sáu 20189:13 SA(Xem: 42)
Thơ của tác già Đặng Xuân Xuyến, Bừi Cửu Trường, Trần Đức Tín
16 Tháng Sáu 20189:22 SA(Xem: 161)
Thơ của tác giả Huỳnh Sơn Vũ và Nguyễn Hàn Chung.
13 Tháng Sáu 201812:06 CH(Xem: 249)
trưa nắng ngộp/ nhịp võng buồn héo hắt/ khúc nam ai
12 Tháng Sáu 20189:37 SA(Xem: 133)
Tháng sáu mưa chạm nhân thế/ Những nỗi niềm riêng khó tả/ Anh đi qua vùng sáng nhợt nhạt cuối ngày
05 Tháng Sáu 20189:49 SA(Xem: 137)
Thơ của tác giả: Trần Thị Bạch Diệp, Khét, Nhật Quang
04 Tháng Sáu 20189:24 SA(Xem: 133)
Hoàng hôn vàng biệt lịm/ chút ánh sáng bập bùng trôi/ phía đường chân trời đốm lửa từ quá khứ âm a.
01 Tháng Sáu 201811:52 SA(Xem: 121)
Thơ của tác giả: Hoa Sơn Trịnh và Đặng Xuân Xuyến
30 Tháng Năm 20189:20 SA(Xem: 98)
Thơ của tác giả: Bùi Minh Vũ, Nguyễn An Bình và Trần Hoàng Vy
29 Tháng Năm 20182:22 CH(Xem: 155)
Tâm hồn ta còn vô vàn bài thơ đẹp/ Ca tụng tình yêu và cuộc đời tươi/ Sao trái tim cứ nhỏ máu viết thơ tình
29 Tháng Năm 20189:17 SA(Xem: 152)
Tâm giao mấy kẻ thì phương bắc/ Ly tán vì cơn gió bụi nầy
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 120)
Tuyển tập này, cũng nên được nhìn như một ghi nhận tình bạn lấp lánh, thuở họ còn đủ ba người.
(Xem: 187)
Khởi thủy khi tìm về nhạc Việt, Elvis Phương chỉ biết một bài duy nhất là ca khúc”Mộng dưới hoa”, thơ Đinh Hùng, nhạc Phạm Đình Chương!!!
(Xem: 204)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 195)
ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một-cách-tài-ba-trong-nhói-đau-từng-khúc-ruột của cá nhân ông, trước nhất?!?
(Xem: 11765)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1016)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5815)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1359)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 9919)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
(Xem: 122)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 282)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20035)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14916)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12426)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15609)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13729)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12201)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10229)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9510)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9603)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8827)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8452)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9564)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14856)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21118)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27022)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18490)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19603)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23865)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21523)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17985)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,834,861