Tôi
không chắc lắm, nỗi buồn Có
rơi xuống đáy cội nguồn nhân gian Tôi
không chắc lắm, mưa tàn Có
lay lắt nhớ cuối ngàn sương bay Tôi
không chắc buổi chiều nay Ai
về cùng hái bóng mây cuối trời Cạn
nguồn hiu hắt mưa rơi Đường
xa hút bóng mù trời gió giông Tôi
không chắc cõi tình nồng Sẽ
còn mãi với bềnh bồng mây trôi Và
không chắc lắm tình tôi Sẽ
bình yên mãi chỗ ngồi tàn phai Tôi
không chắc một ngày sau Bên
em và những buổi mai nồng nàn Còn
gì gửi lại trần gian Tôi
không chắc nữa mưa tàn cuối sông Thôi
còn chi nữa mà mong Tôi
không chắc buổi hoàng hôn sẽ về…
Ghi
vội ở An Khê Mưa
rơi trắng xóa núi rừng Mây
trôi qua núi chập chùng An Khê Dăm
con dốc thả chiều mê Trời
như xuống thấp sương về trong mây Bao
lâu rồi hỡi tháng ngày Bể
dâu còn thấy đong đầy mắt ai Chìm
vào trong thoáng sương mai Bềnh
bồng khói sóng quyện hai vai người Cõi
ngày xưa thuở hai mươi Ai
đem thả nỗi tương tư giăng tràn Níu
trời mấy cõi mưa tan Mà
đem thương nhớ mây ngàn rắc lên Thôi
thì cũng phải đành quên Bao
ngày tháng cũ chông chênh phận mình Nhờ
người gõ một hồi kinh Chiều
hiu hắt dựng mưa nghìn hạt rơi An
Khê ơi, mộng trắng trời Đội
ngày hư ảo tôi ngồi nhớ ai… Nguyễn
Minh Phúc
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Tôi, nhiều lần được thấy chị bước ra sân khấu, dịu dàng với nụ cười trẻ thơ, đứng giữa một Mai Hương, đằm thắm, một Kim Tước trầm, tịnh - - hợp ca, những ca khúc được coi là bất tử của nền tân nhạc Việt Nam, trên, dưới năm mươi năm
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.