BÌNH ĐỊA MỘC - Chùm truyện ngắn

30 Tháng Ba 201612:00 SA(Xem: 2842)
BÌNH ĐỊA MỘC - Chùm truyện ngắn



BÍ MẬT CHIẾN TRANH

Chị mang bầu gần sinh. Tờ lịch tường chỉ còn vài ô trắng. Có tiếng ta-xi đổ chịch đầu ngõ. Ông nhớm người dậy. Ồ, không phải, xe đấy chở bà Bảng đi đánh bài tứ sắc. Vợ quan thời đại Hồ Chí Minh cũng có kẻ sướng tợn.

Nghe tiếng la đau quá. Ông lật đật chống gậy chạy vào. Chị vỡ ối, bảo. Bố gọi xe chở con đi đẻ. Ông lứ nhứ. Số mấy. Chị nhăn. Đau thế này làm sao mà nhớ. Bố chạy sang hỏi bà Bảng.

Con dâu sinh được cái thằng. Ông ghi vào nhật ký dòng cuối cùng. Lãm ơi, cậu có cháu đích tôn nối dõi tông đường rồi. Còn tớ mãi mãi là người đàn ông vô sinh, nhưng cái khoản Quý là con nuôi, tớ xin giữ bí mật luôn nhé. Cậu yên tâm yên nghỉ.

Bà Bảng dúi mớ tiền qua hàng rào. Ông cầm lấy để lo cho con dâu, tui vừa ăn bài. Nghe nói Hội Cựu Chiến Binh đang làm thủ tục đề nghị phong Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang Nhân Dân cho ông. Buồn đếch gì. Con đồng chí cũng như con mình. Ủa, sao bà biết.

Bí mật chiến tranh.


QUA SÔNG

Qua sông, Thảo quay lại vẫy tay chào Nam. Chàng rể người Đài Loan huých cùi chỏ vào hông Thảo cái đụi, chắc là đau lắm. Nam nhớ miết. Bởi, đó là lần cuối cùng họ gặp nhau hơn 10 năm về trước.

Hôm nay, Nam đợi Thảo về với cái mác cô dâu Việt Kiều nghe kêu lắm. Và, đôi mắt mí lận có còn chớp nắng, đôi môi múi bòng của Thảo có còn ưỡn nước nữa không. Nam gút nắm tay chịt gân, bặm môi, rít qua kẻ răng.

Không. Không còn gì cả. Thảo chết rồi sau một thời gian dài bị người ta ngược đãi nơi xứ người.

Chiếc quan tài kẽm xám xịt chạm đáy thuyền, bó hoa lan thắt lại rĩ giọt máu bầm đen trước khi người ta đưa nó qua sông.


ĐÁM CƯỚI

Yêu nhau trên mạng, thông tin cá nhân hạn chế. Hơn nữa, chàng trai thuộc tuýp người lãng mạn, được thể giấu luôn đơn vị công tác.

Ngày cưới cô dâu hồi hộp chờ đợi món quà bất ngờ của người yêu trao tặng. Sau tràng vỗ tay, đoàn nữ tiếp viên hàng không đẹp lộng lẫy tiến vào hôn trường.

MC giới thiệu đây là đồng nghiệp của chú rể đương kim trưởng phòng kho vận. Cô dâu sững sờ. Anh làm ở sân bay, là người ăn cắp vặt điện thoại, nước hoa, thậm chí cả quần lót của khách. Không phải, anh làm ở văn phòng. Cùng một loại, một lũ dơ dáy bẩn thỉu.

Nói xong, cô tháo giày vén váy hốc tốc chạy khỏi tiệc cưới. Nắng mai cuốn quýt đuổi theo. Tiếng thở dài thườn thượt của khách nghe như một cơn gió hú rợn người!

THẰNG NGU

Ấy là nói về cha mẹ hắn. Bởi, từ hồi sinh hắn ra ông bà sợ khó nuôi nên đặt tên theo kiểu mê tín: Thằng Ngu. Tương tự như thằng Cu, con Bé. Thậm chí một số người mù quáng còn đặt luôn cái Bĩm, cái Bùi cơ đấy!

Mặc dầu tên hắn là thằng Ngu nhưng thực ra hắn khôn ghê lắm. Hiện nay hắn là một phóng viên tầm vài tờ báo mạng. Mà văn đàn mạng, thông tin mạng đang có cơ hội soán ngôi các loại báo giấy, trang điện tử tên tuổi khác. Ngay cả quan chức cao cấp nhà nước không may bị báo mạng phang vào là gảy cỗ như chơi!

Bên cạnh đó, những thằng bạn nối khố với hắn cũng có khối đứa thông minh ra phết, làm đến những chức như nhà giáo, nhà văn, nhà thơ. Có tay quàng luôn vai chủ tịch hội văn hóa nghệ thuật. Nhưng khổ nổi, do chỗ bạn bè quen biết, thâm tình từ hồi để chỏm đến giờ, nên chi mỗi lần đến nhà hắn chơi, hoặc liên hệ gì gì đó đều nhứt nhứt gọi “nè, Ngu ơi, đi nhậu”. Lắm lúc lại nằng nặc “mi có ở nhà không Ngu, ra đây có việc”. Bà hàng xóm được thể ló đầu ra cửa lầm bầm “đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Dĩ nhiên bà ta không có quyền chửi bạn của hắn, như thế là xúc phạm danh dự, tư cách công dân, lớ quớ ở tù mọc gông. Chưa nói động đến giới văn nghệ sĩ thì coi như giẫm phải ổ kiến lữa. Bà hàng xóm già chát, gần đất xa trời kia thì bõ bèn gì chứ! 

Nói thiệt là thằng Ngu tức lắm, nhiều lúc điên lên muốn nhảy qua chửi cho bả một trận nên thân, nhưng nghĩ lại đâu có được, ở đời ai đi đổi “nồi đồng với nồi đất” bao giờ, hổng chừng lỗ sặc máu. Hơn nữa hắn là người của công chúng, của truyền thông, có khi gậy ông đập lại lưng ông. Mà có khi bình tĩnh hắn cũng muốn qua gặp bà ấy giải thích cái tên cúng cơm tai hại của mình, song hắn lại sợ bà không chửi con mà quay sang chửi bố là Ông Ngu hiếm gì tên không đặt mà đặt Thằng Ngu cho con, có nước tự vận. Nên thôi, cứ thế chín nhịn, mười nhịn chờ cho bả chết là hết nợ. 

Ở đời, cứ cuối đường hầm lại có ánh sáng. Một hôm vị chủ tịch hội đến nhà hắn, ông ta đứng ngoài cổng nói vào “mời nhà báo Thanh Tạo đi họp”. Bà hàng xóm nghe thế mừng ra mặt, nhanh nhẩu mở cửa chạy vội ra, nói rõ to:

  • Có thế chứ, chẳng lẽ chúng mày cá mè một lứa hết sao. Cậu nầy là người khôn ngó biết liền tướng tá cao ráo, diện mạo bảnh bao. Phước ba đời nhà mày đó thằng Ngu. 

Có điều, bà ta không hề biết vị chủ tịch nầy học ở nước ngoài về, mà người Châu âu thường không có thói quen đặt tên phụ, họ gọi trực tiếp tên khai sinh, thậm chí dùng luôn tiếng đệm nghe như ca sĩ. Vì thế các quan to nhà ta cứ ào ào cho con qua Mỹ, qua Anh học hết. Bởi, họ sợ bà hàng xóm thối mồm lại chửi Thằng Ngu thì chết chắc!

Quảng Nam, 3/2016

Bình Địa Mộc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Mười Hai 20218:18 SA(Xem: 26)
Trước mộ B, lần nào, tôi cũng chỉ hỏi duy nhất một câu: "B ơi, sao lại chết đúng ngày sinh nhật của mình?"
25 Tháng Mười Một 20212:55 CH(Xem: 82)
Dung băn khoăn suy nghĩ, lăn lộn trên giường đã hơn một tiếng đồng hồ. Đáng lẽ nàng phải đi chợ mua đồ ăn nấu cơm chiều, nhưng hôm nay có cớ để cho nàng giận dữ, nên định đâm liều một bữa xem sao.
21 Tháng Mười Một 202110:25 SA(Xem: 124)
Hơn hai mươi năm, đến sáng nay Nhật mới chợt hiểu vì sao mình lại có ác cảm với những người đeo kính trắng.
30 Tháng Mười 20211:59 CH(Xem: 321)
Sau này nhớ lại, tôi tự hỏi trước buổi thăm đó, ông ngoại đã làm gì tôi, khắc khảm kiểu chi mà thằng nhỏ không chút bối rối nào khi đứng trước người đàn bà mảnh khảnh.
22 Tháng Mười 20215:31 CH(Xem: 387)
Vào một tiệm ăn Việt, mở tờ thực đơn, nếu có món bún măng vịt là có tôi.
21 Tháng Chín 20217:26 CH(Xem: 403)
Ngày tôi nhỏ thiệt nhỏ, cỡ 5 hay 6 tuổi, Trung Thu năm nào gia đình cũng có bàn cỗ bày ngoài sân.
15 Tháng Chín 202110:17 SA(Xem: 391)
Tôi trở về Nhà Từ Đường sau 15 năm đi xa.
07 Tháng Chín 20217:16 CH(Xem: 437)
Cách đây bốn năm, đặt bước chân của người tị nạn xuống phi trường Tân Sơn Nhất,
05 Tháng Chín 20213:49 CH(Xem: 351)
tôi nhận thấy ngôn ngữ ông lão bán muối vẫn còn đứng đắn và kiểu cách như xưa, khi ngồi trò chuyện với người vợ mù ở trước cửa nhà tôi.
03 Tháng Chín 20214:15 CH(Xem: 452)
Nhưng đêm Sài Gòn đến đã làm đầy trong tôi sự thiếu thốn kia về cảm xúc, lấy lại cho tôi một thể quân bình trong nội tâm
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 6291)
Nhu cầu tìm về với đồng hương máu mủ, với ruột thịt nguồn cội, vẫn là một nhu cầu thiêng liêng không thể phủ nhận.
(Xem: 4642)
Theo họa sĩ Phạm Tăng thì, từ tế-bào đầu tiên là cái tôi nguyên thủy, ông đi dần tới sự tập hợp của hàng triệu tế bào tuần tự nẩy sinh,
(Xem: 4409)
Đó là một số ghi nhận của các tác giả về thế giới tạo hình của danh họa Phạm Tăng
(Xem: 4987)
Tôi không ngoa ngôn đâu, tôi tự hào là người đầu tiên mở được con đường để người xem tranh có thể tham dự vào bức tranh của tôi…
(Xem: 4209)
Bầu trời Paris xám, tiếp tục nôn thốc những trận mưa nặng hạt hơn và, gió cũng giận dữ, ghim trong lòng nó nhiều hơn những mũi kim rét, buốt, khi chúng tôi trở lại trạm xe buýt ở quảng trường Bonneuil Sur-Marne.
(Xem: 9905)
"Anh Mai Thảo có lần vừa cười vừa bảo tôi bằng một giọng điệu rất Mai Thảo rằng: 'thơ tình của hắn như thế mới là thơ tình chứ!
(Xem: 4405)
Cách gì, thì Bố con mình cũng sẽ không đi Ambulance với nhau một lần nào nữa!
(Xem: 280)
Hai năm rồi, kể từ ngày bà viết lên hai chữ “về trời” để báo với cỏ cây, nhân thế, rằng, ông đã tạm biệt chỗ “nhân gian không thể hiểu,”
(Xem: 221)
Việc gì em phải khóc than?/ Hồi chuông/ Tiếng mõ/ Hương trầm thoảng bay…
(Xem: 13120)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972. Bạn tôi đem anh về
(Xem: 13672)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 3417)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 3878)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 4451)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 4409)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 24433)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18763)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 16403)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 19750)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 17641)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 16159)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 13802)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 12765)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 12931)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12077)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 11648)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 18741)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 25855)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 30666)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 21934)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 23863)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 26900)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 26167)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 22139)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,932,436