BÙI BẢO TRÚC - Đọc thêm thơ Kiêm Thêm

03 Tháng Ba 20176:41 SA(Xem: 1112)
BÙI BẢO TRÚC - Đọc thêm thơ Kiêm Thêm

 

Những bài thơ năm chữ, lục bát, tám chữ, tự do trong tập thơ của Kiêm Thêm là những “trầm hương dâng đời lữ thứ” của một cọng “cỏ khô mọc trên vùng đất lạ”, là những gửi gắm của ông về một “mái tam quan”, một “hạt nắng bên cồn”, “tiếng guốc khua trong trí nhớ”, một “vai cầu” ngó xuống dòng sông cũ, “ngôi trường xưa còn thơm mùi phượng vĩ”, những “ngọn rêu trong thượng thành”, những “cây thông già trên lăng Thiệu Trị”, những “tối Kim Lăng, những chiều Vĩ Dạ”... Kiêm Thêm cũng nhớ Huế một cách thân mến như Hàn Mặc Tử nhớ về những “nắng hàng cau nắng mới lên”, những vườn “xanh như ngọc”, những “dòng nước buồn thiu hoa bắp lay” và cũng như Nhã Ca nhớ “con sông chẻ đời ra những vùng thương nhớ”, những “cây trái Kim Long, sắt thép cầu Bạch Hổ”, những “tháp cổ, chuông xưa, sông hiền, sóng mọn” một cách buồn tủi, hối tiếc.

 

Nhưng những thân mến, hối tiếc, buồn tủi mà người ta đọc ở Kiêm Thêm có lẽ còn ở một mức độ lớn hơn khi đặt cạnh những thân mến, hối tiếc, buồn tủi trong “Đây Thôn Vĩ Dạ” hay “Tiếng Chuông Thiên Mụ” của Hàn Mặc Tử và Nhã Ca, bởi lẽ Huế của Kiêm Thêm đã trở thành một nơi chốn không thể trở về được nữa.

 

vẫn ngơ ngác trên ngọn buồn năm tháng

vẫn vàng phai từng gót bước đi về

đời xiêu đổ tan tành thảm thiết

dấu chân đời xanh mù tắp chân trời

 

cơn hạnh ngộ tưởng gần trong gang tấc

phút tương phùng ngỡ ở giữa tầm tay

giờ sum họp mộng đời xanh lá biếc

ôi mù sa những mơ nước trong đời

ngày soi mặt thất thần lơ láo

tóc bạc phơ môi ngậm trái u buồn

tôi khâm liệm đời tôi trong dĩ vãng

chết từ khi xa ngọn cỏ quê hương

 

“Chút vườn xanh dĩ vãng” và “những vàng son” ông vẫn giữ trong những chuyến ngược xuôi tìm “nguồn vui thuở trước” đã nuôi ông sống tiếp từng ngày. Huế của Kiêm Thêm là hạnh phúc của ông, mong manh và tình cờ:

 

mỗi chúng ta với thời hạnh phúc

ôi thoáng nhanh như một tình cờ

như giọt sương muôn vàn thân ái

như trầm hương huyền hoặc trong đời

 

Hạnh phúc mong manh tình cờ đó vẫn lay động những giấc ngủ ở những nơi chốn cách thành phố cũ hơn một nửa vòng trái đất, trong những cơn mưa, những nắng vàng mầu nhiệt đời. Hãy nghe Huế trở lại khuấy động:

 

cơn mưa nào lay tôi dậy đêm nay

bão táp nào nói với tôi mùa đông đã tới...

nỗi nhớ nào nuôi tôi ở tuổi năm mươi

phải đó, bóng mát nội thành chính là điều tôi phải tha thứ

con ve bầy phượng vĩ ngôi trường

khắc phiến đá nỗi niềm tôi ở đó

bằng hữu đâu chính là những nhân danh

uống cho hết cơn đau viễn xứ

 

hôm qua Huyền Trân công chúa chào mừng

nắng Kim Long chiều Gia Hội Trường Tiền

dậy đi thôi trí nhớ ươn hèn

suốt dẫy phố đèn lên một lượt

những gót chân hồng mấy lời nói nhỏ

là kinh điển đọc suốt dặm trường

vừa thấy Trần Hưng đạo và Gia Long

cơn mưa rực rỡ cuối đời...

chiều nay Vĩ Dạ nhớ tôi không

thắp dùm nén hương giữa vùng dĩ vãng

đi dùm tôi hỡi gót chân son

nghe thơm ngát hương sen Thượng Tứ.

 

Sau chuyến đi mà ông gọi là “theo con tầu cũ / sống cùng loài rêu xanh / đến bên trời lận đận / lưu lạc mái hiên người”, Kiêm Thêm đã ân cần nhờ người ở lại giữ hộ những cái thân thiết, nhỏ bé ông bỏ lại. Hãy nghe ông nhắn nhủ:

 

em ở lại liệm dùm anh cánh bướm

mới hôm qua tuyệt mệnh ở bên cồn

phúng điếu dùm mấy sợi tóc mong manh

cũng an ủi hồn thiêng chàng bướm nọ

 

thăm dùm anh suối bạc của riêng nhau

trôi chảy mãi ru đời hoa bướm mộng

đã tri kỷ với mây chiều nhạt nắng

đã chung thân cùng cây cỏ trên đời

 

Chút “hồn chìm” “nặng trĩu gánh ăn năn” đó trong những ngày xa Huế đã nhớ lại những tệ bạc của mình với thành phố cũ. Huế trở lại dằn vặt ông trong nỗi nhớ nhung quay quắt của một buổi chiều “dại khờ hong nắng giữa quê ai”:

 

tôi thất hẹn với cây mù u

tôi lỗi hẹn với ngày mưa cũ

tôi bạc ác bất nhân quên chiều nay

không về lại thăm một vùng hư ảo

tôi điêu ngoa quỉ quyệt khôn lường

tôi đánh lừa mùi hương dạ thảo

khi tôi đi hoa có bảo rằng chờ

sẽ nở nụ một lần rồi héo úa...

 

Ở những nơi chốn xa Huế mà ông đang sống, Kiêm Thêm vẫn cố đi tìm lại căn nhà cũ, “bát nhang của ôn mẹ để lại”, “chai rượu trắng chưa khui”, “ba ông núc bằng đất sét”. Ông trò chuyện với một cục đất như một người bạn cũ:

 

cục đất sét thân mến của ta đâu

tới đây cùng ta vui một ngày

có những điều xưa chưa nói hết

lần này sẽ trò chuyện cho xong...

 

Hãy nghe ông trong chuyến đi tìm ở lại thành phố cũ:

 

gởi cho anh hạt lúa

gieo thử xuống quê người

chiêu hồn đời đã mất

truy niệm thuở thanh xuân

hạt lúa không nảy mầm

bởi quá nhiều cay đắng

nuốt ngậm ngùi trong tim

ôi cuộc đời luân lạc

 

Nhưng Huế của Kiêm Thêm đã xa lạ như những thành cầu lạnh băng, như “sông đã trường giang, ngày đã lỡ”. Hãy nghe chuyến trở về tưởng tượng của đôi chân mệt mỏi tới một thành phố “khâm liệm cùng với mầu dĩ vãng”:

 

mắt đã mỏi bởi dặm đường phiêu bạt

ai chỉ dùm tôi ngọn nắng hiên ngoài

ai dẫn dắt tôi sờ vi tường cũ

hôn đọt hoàng lan còn đọng sương mai

tôi trở lại vai cầu thành xa lạ

dòng sông xưa đâu tiếng sóng êm đềm

áo ai bay xa xa ngoài dậu biếc

chiếc nón dịu dàng khuất dưới hàng me

 

Nhận định về Kiêm Thêm, nhà văn Mai Thảo có viết: “Thơ Kiêm Thêm là một tiếng thơ địa phương... dịu dàng từ Hải Vân trở ra, êm đềm từ Trà Khúc trở vào, bóng mây Hương Giang chảy qua, bóng núi Ngự Bình ngó xuống. “Đọc thơ ông, Mai Thảo nói rằng người ta muốn đi lại một chuyến tầu thơ về dưới đất trời và cảnh thơ tuyệt vời của Huế với Kiêm Thêm.

 

Huế là một thành phố đã được viết bởi nhiều tác giả. Một thành phố đã trở thành nỗi ám ảnh của nhiều người, một trạng thái tâm hồn của những người đã sống ở đó. Với Kiêm Thêm, Huế thân mật và gần gũi như đã trở thành một phần thân xác của ông. Điều đó người đọc nhìn thấy rất rõ trong tập thơ của ông.

 

Kiêm Thêm trước 1975 là một nhà giáo. Ông đã từng giữ nhiều chức vụ tại bộ Giáo Dục trước khi rời Việt Nam sang sống tại miền Tây nước Mỹ. Ông là tác giả của một số sách khác cũng viết về cố đô Huế xuất bản tại Hoa Kỳ.

 

Bùi Bảo Trúc

 

 

Kiêm Thêm
NHỮNG THI TẬP ĐÃ XUẤT BẢN

 

 

- Cọng rơm và giã biệt (Huế, 1962)

- Bỏ lại đằng sau (Huế, 1963)

- Đứng trước trường Đồng Khánh (Huế, 1964)

- Thơ Kiêm Thêm (Hoa Kỳ, 1977)

- Thơ về Huế (Hoa Kỳ, 1989)

- Con diều giấy đã bay trong quá khứ (Hoa Kỳ, 1990)

- Dấu tích ngàn năm (Hoa Kỳ, 1994)

- Hải Đường say nắng (Thuận Hóa, 2009)

- Ngôi nhà trên đồi Monterey Hills (Hoa Kỳ 2010)

- Thơ gởi lại (Hoa Kỳ, 2011)

- Bái biệt Huế (Hoa Kỳ, 2012) 

 

 

_________________ 

 

bái biệt Huế 

 

bái biệt cố hương tôi đi đây

trong lòng tràn một niềm cay đắng

đi là đi sao, đi là đi đành đoạn

bái biệt chỗ cắt rốn chôn nhau

 

nơi mẹ đặt tên cho con nuôi con khôn lớn

nơi cha dắt con ra đồng gặt mùa lúa mới

nơi chị dỗ dành giấc ngủ ban trưa

nơi tiếng ve kêu đầy trời tha thiết

nơi anh yêu em nụ hôn lần đầu

 

khi tôi về Huế trách tôi

bao nhiêu năm không về thăm Huế

hai vài cầu ôm lấy tôi, hôn tôi

ngay cả con đường cũng dỗi hờn

ngay cả cánh phượng cũng giận lẫy

 

trăm vạn điều chưa tỏ trong một phút giây

triệu triệu, ức ức kỷ niệm khi nhắc đến Huế

mà lòng thì trùng điệp boa nỗi nhớ thương

bái biệt Huế tôi đi đây

nắm chặt tay mấy đứa cháu mấy đứa em thơ dại

tiễn tôi đi tận sân bay Phú Bài

bái biệt cố hương tôi đi đây

 

có khi là mãi mãi

 

 

 

 

sinh thời

 

 

 

ta có một hồn chìm

u uất hơn bóng tối

nặng trĩu gánh ăn năn

chất đầy niềm hối lỗi

 

còn một chút lệ khô

của phần đời giông bão

mặn ở giữa môi câm

dưỡng sinh ngày tháng tới

 

máu bầm trong con tim

luân lưu thôi đã trễ

hận người đã trăm năm

để đời nhau hoang phế

 

 

lòng nguội lạnh tro than

đốt hoài không đốm lửa

thấy gì chút tương lai

mong gì đời xế bóng

 

nửa đời phần một chí

chôn liệm tuổi tóc xanh

xiêu xiêu chiều bóng xế

tri kỷ với côn trùng

 

vô tri với tháng ngày

sang qua chiều đã đến

vong niên như rừng cây

còn có gì trông đợi.

 

 

chợt thấy đời đã cạn

khánh kiệt hết tấc lòng

tiêu pha ngày đã tới

còn chi, còn chi không

 

tình đã như âm ty

em ở đầu cuối bãi

trên ngọn sóng biệt ly

tôi một hòn đá tảng

 

bóng tối sắp lên đường

kẻ đồng hành đứng đợi

có thấy ta cuối đời

mang nỗi sầu vô hạn

 

đêm nay trời nguyện tận

tinh tú cũng vong thân

ta một mình câm lặng

tóc bay giữa núi đồi.

 

 

cao nguyên

 

 

 

em ở lại giữ dùm anh trăng tỏ

chút mưa trưa phảng phất ở trên đồi

giọt nắng hồng nũng nịu giữa đôi môi

gió sẽ chải vừng tóc em bối rối

 

em ở lại liệm dùm anh cánh bướm

mới hôm qua tuyệt mệnh ở bên cồn

phúng điếu dùm mấy sợi tóc mong manh

cũng an ủi hồn thiêng cánh bướm nọ

 

ấp ủ dùm anh những giọt sương đêm

kẻo tan biến với nắng vàng mới sớm

nhắn cùng mây gió chớ giận hờn

vùng trăng hạc vừa khoe màu lá biếc

 

 

hương đất trời còn ngào ngạt không em

thông còn xanh bâng khuâng mầu phiến mộng

cây với lá giữ đời nhau mấy kiếp

để núi đồi trùng điệp những hoang liêu

 

thăm dùm anh suối bạc của riêng nhau

trôi chảy mãi ru đời hoa bướm mộng

đã tri kỷ với mây chiều nhạt nắng

đã chung thân cùng cây cỏ trên đồi

 

đêm qua mưa có dỗ dành em

trăng có hẹn đứng chờ bên suối mộng

ta sẽ đến tay ôm ngàn lá cỏ

trao cho người di chúc của trần gian

 

 

hãy nhận lấy như niềm đau hiếm có

như vết thương mãi mãi vẫn lưu truyền

như thông ngàn rao giảng chốn cao nguyên

kinh ân ái em nguyện cầu sớm tối

 

núi sẽ dạy em những bài hối lỗi

người bạc tình như vôi vỡ đời xiêu

cây lá đó có bao giờ nói dối

chỉ riêng em, vâng, chỉ có riêng em

 

kể thất chí trách chi con bướm mỏng

nhụy hương đời nếm đủ vị chua cay

đủ chưa em tiệc rượu đã tàn canh

trái cấm đó nuốt đi đời chứng giám

 

 

đất với trời vốn cùng nhau chung thủy

có thấy không kẻ phản trắc bên đường

tên đui mù hứng chịu đợt mưa khuya

không tẩy xóa hết đi lòng phụ rẫy

 

núi với đồi có ngó thấy tôi không

cũng tan tác như hoa tàn nhụy rữa

có khác chi tên lính trận bại vong

đứng thất thế cho đời thêm mai mỉa

 

ôm oan khiên tôi chết đứng trên đường

lòng nguội lạnh tro than hơn thạch nhũ

có kẻ bảo hạnh phúc là suối cạn

tôi đã là đá núi tận ngàn năm

 

 

phần đời ta đã hứa

 

 

 

ta sống như thời gian

ban mai cành lá ngọt

ta sống như buổi chiều

tóc mới xanh đã bạc

 

hãy đến xem hôm nay

có bao nhiêu nắng sớm

có bao nhiêu lá cây

cùng thức giấc một lượt

 

nhìn xem tiếng chim xanh

bay trong vòng hạnh ngộ

đất trời còn cơn say

ta thức hoài mãn kiếp

 

 

sáng nay em hong tóc

như mây trong ảo diệu

biết mai có còn xanh

như thời gian nhón gót

 

ta cùng với mặt trời

tư tình ngày hôm đó

từng hẹn nhau cuối đời

nghe thơm màu gắn bó

 

nhận đây cành sớm mai

còn sương ôm ấp đó

rồi cũng úa như mây

và cũng tàn như lá

 

 

núi có biết dùm ta

lời thề ghi trên đó

cơn thịnh nộ của trời

tan tành như giọt lệ

 

chia ly như bắt đầu

phần đời ta đã hứa

hợp tan như nỗi sầu

buổi chiều trong thinh lặng

 

buổi chiều trong đời ta

cùng nỗi sầu đứng đó

 

 

khi gã lưu dân

trở lại Huế

 

 

 

chân đã mỏi gối mòn đời lưu lạc

liệu tôi còn hơi sức trở về không

liệu tôi còn bò lết tới chấn song

nói rất khẽ con đã về với mẹ

 

mắt đã mỏi bởi dặm đường phiêu bạt

ai chỉ dùm tôi ngọn nắng hiên ngoài

ai dẫn dắt tôi sờ vi tường cũ

hôn đọt hoàng lan còn đọng sương mai

 

khi tôi về tóc bạc trắng như mây

liệu em có nhận ra người dĩ vãng

liệu em có đuổi xô người trở lại

chôn liệm đời tình cũ của chung đôi

 

 

tôi trở lại vai cầu thành xa lạ

dòng sông xưa đâu tiếng sóng êm đềm

áo ai bay xa xa ngoài dậu biếc

chiếc nón dịu dàng khuất dưới hàng me

 

tôi dừng lại hôn hạt nắng bên cồn

ngôi trường cũ còn thơm mùi phượng vỹ

tiếng guốc ai đi vang trong trí nhớ

giọng cười ai khua động thấu trong hồn

 

người thuở ấy chỉ là dòng dĩ vãng

đời học trò hong nắng đã vàng phai

ai Vĩ Dạ Kim Long nội thành Gia Hội

rực rỡ trong tôi đến phút lìa đời

 

 

tôi quỳ hôn con đường xưa thần thánh

thuở cùng nhau vai tựa đứng bên cầu

tóc người bay hương trầm luân một thuở

môi cuồng điên thơ dại phút chung đôi

 

nhớ da diết người ơi chi lạ quá

tóc bạc da mồi tưởng nhớ nhau đây

sẽ khâm liệm cùng với màu dĩ vãng

chôn cất đời nhau ở mái hiên ngoài

 

 

ngoài vườn địa đàng

 

 

ta tới cuốn hồng hoang

tay cầm cành nguyệt quế

môi ngậm trái khổ đau

cũng em vừa trao tặng

 

cho nhau chút mật đắng

mời nhau trái cấm này

nuốt đi anh yêu dấu

đời sau còn hờn căm

 

ở trong vườn địa đàng

làm sao em thấu hiểu

nỗi khô cạn đời ta

cơn đau này đã trải

 

ta ngoài vườn địa đàng

nhìn nhau mà lệ mặn

hãy sống đời riêng em

ta có đời cô quạnh

 

ta có cuộc đời riêng

làm sao em hiểu thấu

 

 

ấn kiếm đây

xin trả lại cho đời

 

Đoàn thị Thanh Vân

 

 

em đã cho ta thăm dòng sông biếc

thăm vừng trăng vừa đọng trước hiên ngoài

thăm chiều hôm mới tới ở trang đời

em thấy đó cửa hồn ta mở rộng

 

đời ta cũng chỉ có một thời

lúc sống cũng như vừa lúc chết

ai nuôi nấng dùm ta giấc ngủ thở dài

ai săn sóc nắng chiều vừng mây bạc

 

trăng đêm qua đến có dặn dò rằng

bước rất khẻ để mây còn yên ngủ

ta cũng vậy yêu em lòng vạn đại

như tờ chiều nhớ dáng bóng thơ xưa

 

 

ta hoang phế tâm hồn và tuổi tác

ta điêu linh cùng bóng tối trong hồn

ta rũ liệt mỗi nhánh chiều bước tới

em nâng niu khôi phục những trao mời

 

ta đã tiêu pha hết tháng ngày rồi

đã phá sản một lòng dành dụm đó

ôi, vết chém bầm đen trong trí nhớ

ta ngan tàng nhận những dáng thăng hoa

 

ơn em như biển nắng lung linh

ta ngửa mặt cơn mưa hồng bước tới

em nhón gót chao nghiêng vừng mây tím

em bước đi sênh phách tấu ngang trời

 

 

ta hào sảng nâng ly đời uống cạn

nhận chua cay như ân sủng trao mời

sông có lúc những khi trầm luân đó

cũng chính em ngậm trái đắng trên môi

 

trước, sau, ta cũng chỉ là kẻ làm thơ

em ân hận đến đời sau nhớ lấy

ấn kiếm đây, xin trả lại cho đời

ta theo nắng vàng phai cho hết kiếp

 

 

lộc non vườn người

 

 

 

tôi thuê mảnh vườn xanh

ươm một cành lộc biếc

gieo xuống đời cô liêu

một heo may đã mất

 

tiết xuân trời rộn rã

chim múa hát vang lừng

em vịn cành nguyệt quế

tôi ngậm trái khổ đau

 

hoa vườn người vẫn nở

thơm trái mộng còn xanh

đời ai vui phía trước

đời ai buồn trăm năm

 

có có đời thanh xuân

đá có màu ngọc biếc

rêu sống đời em anh

tôi chia lìa thảm thiết

 

 

đất trời vốn vô tình

sao cho nhau tiễn biệt

mây có phút xum vầy

tôi có đời hiu quạnh

 

tôi đâu dám so bì

với đời xanh của lá

với lộc non của cành

nhưng xin lời thân thiết

 

hoa có nụ tầm xuân

chim có đời tình tự

gió hát lời yêu thương

tôi có đời lữ thứ

 

lộc non đã đơm cành

nghĩa là xuân đã tới

lòng đã vốn vô tình

tôi đâu người trông đợi

 

sống đời chẳng hoài mong

 

 

giữa những nhánh sông

chia biệt

 

 

nhánh sông xưa em giữ nỗi sầu

buổi chiều nâng những nỗi lo âu

lòng âm vang tiếng chim tiền kiếp

gọi dục hồn nhau phút mộng đầu

 

tưởng đã cùng nhau đời một kiếp

thuyền đi nẻo bến lạc phương nào

cúi thầm nghe sóng hồn tan tác

ôi những đời câm dưới đáy sông

 

mưa gió nào dâng ngập bãi hồn

xác là nào rụng buổi hoàng hôn

tôi con chim với lời ly biệt

hót một mình với buổi tóc sương

 

 

biết chẳng bao giờ em ngóng trông

mầu chiều phai nhạt sóng mênh mông

giữa tôi và nắng còn chia cắt

giữ chút mong manh khỏi chạnh lòng

 

đêm qua nghe bóng đổ bên thềm

thoảng chút hương trầm mái tóc thơm

thì ra thiên cổ em nhìn nhớ

lá cỏ còn thơm những bước thầm

 

sông ly biệt nhánh đời tan vỡ

chia sớt nhau mấy lụy tình đau

đã là dĩ vãng như mây nước

tôi nhánh sông, em chim biển bay

 

 

vừa mới đau dậy làm thơ tơ tình với mùa xuân

 

 

 

ta mở tung cánh cửa

sáng láng ngoài kia

bình minh đã thức dậy rồi

chim muông và thú dữ cùng ngồi với nhau

một ngày đã thật sự đến

trong hồn ta

 

tưởng đã ngủ quên với thần chết

tưởng đã sống ngoài chân mây

ôi những con dã tràng mời gọi ta về

sống đời tình nhân

 

ta đang nói bài thơ tỏ tình

và âu yếm cùng cỏ cây ca hát

hẹn với rừng núi sẽ sum vầy

một đời rất trẻ

 

 

này chú chim hải âu

ta sẽ ra biển

bay với nhau tới một hoang đảo

sống sót một đời

 

có con chim sẻ tới nói với ta

hãy đi ngay mọi chuyện đang chờ

tất cả đều cất tiếng hát

chào đón ta

 

chào đón ta vừa mới đau dậy

mới sống lại từ một âm ty

vừa trở mình một thời vô hạn

trên ngọn từ bi

 

 

ta rất trẻ như thời mới lớn

đã hôn em nụ hôn tình đầu

vừa hẹn nhau lên đỉnh đồi cao

nghe gió lộng trên mỗi sợi tóc

 

ta bất tử như ngọn sóng êm

ta vĩnh viễn như rừng như biển

Du Tử Lê ơi Du Tử Lê

ta đã sống thời kỳ sung mãn

như mùa xuân tới rất tình cờ

 

 

tặng vật của đất trời

 

 

 

ôi hân hoan ở cõi đời sau

nơi dấu vết xóa đi ngày bữa trước

côn trùng và những loài giun dế

tiễn ta về với cõi đời riêng

 

chốn không ai hay khi mỏi sống

nơi một mình với đá lạnh hồn đau

ôm trái tim nhức từng sợi không màu

vác phiến đá, đá hờn căm biết mấy

 

hồn sẽ không tan, u uất trăm năm

sẽ lạc phách ở tinh cầu vỡ

đã tử biệt những gì trong tay nắm

đã tàn đã nát ở môi căm

 

 

ngậm trái đắng tặng vật của đất trời

đứng trên chóp núi hét một lần rồi chết

không còn gì nửa trước sau ta đã hết

những phiêu bồng theo cùng tới chân mây

 

em có chờ bên kia hư không

có đợi ta ở ngoài ảo mộng

hạnh phúc với một nghĩa nào đó

là hồn chìm nặng trĩu từng phân

 

có phải như thế cho đến hết

lết đi trên triền đá núi một mình

nghe rơi vỡ ngàn vì sao phía trước

nghe tan tành từng sợi mỏng hư không

 

mai khi tôi ở cõi đời sau

với lác biếc trăng đêm xanh phù phiếm

có nhận ra dáng hình ta bữa trước

cũng tàn phai cơn ảo mộng không bờ

 

 

mai mốt khi dọn về

căn nhà nọ

 

 

 

ta sẽ mời chú chèo bẻo sang chơi

những con ắc là, con quạ,

chim chào mào cũng vậy

cùng với nắng sáng hôm nay

mình ca hát chào mừng ngày gặp lại

 

này bác chim đỏ mỏ

khi tới ta đừng thoa phấn son

hiên ngang như một phiến đá

đời đời bình dị như chiều nay

 

này ả tác kè đừng dọa dẫm nhau

hãy tha thứ những ngày cũ kỹ

xin lỗi vừng trăng lưỡi liềm

ta đang tới buổi tiệc đang chờ

 

 

này giàn mướp giàn bầu sao chưa lại

chú sâu kèn mong mỏi suốt hôm nay

hãy nở hoa vàng như bữa nọ

hãy khoe khoang trước nắng sớm chiều mưa

 

cục đất thân mến của t đâu

tới đây cùng ta vui một ngày

có những điều xưa chau nói hết

lần này sẽ trò chuyện cho xong

 

cây hoa giấy đã tới chưa

sẵn sàng hết rồi ngoài mái hiên

hãy tặng ta nụ hoa mầu bữa trước

hãy tặng ta nụ hoa mầu hôm qua

 

 

chú thốt chú mơn chú bảo

khi tới thăm nhau nhớ đi chân đất

nếu có thể cứ khăn đóng áo dài

và nụ cười như đất bùn

 

anh thông chị bé đâu

em đang đợi và em đang chờ

đã lâu lắm tụi mình chưa gặp

nấu cho em ăn bữa sắn bữa khoai

 

nấu cho em bát canh bí canh bầu

cho em con cá trê nấu trong nồi đất

xới cho em bát cơm gạo đỏ

bằng đôi đũa mun của nhà ta

 

 

ta sẽ ngồi trên tấm phản ngựa mối gặm

nhìn chú thằn lằn im lặng trên sà nhà

nhìn con chuột chạy lui chạy tới

tìm hạt thóc trong bồ lúa đằng kia

 

dì uông nấu dùm ta nồi xôi

nhớ độn với những củ khoai từ

đốt bằng lá chuối khô

trên ba ông núc bằng đất sét

 

chú vện chú vàng tới ta chia cho miếng cơm

chú mèo mướp có khúc xương cá để dành

bữa biệt này hết sức thịnh soạn

chỉ dành cho những đứa chúng mình

 

 

o thí lấy dum cây chủi cùn

đuổi con rắn mối bò vào mái hiên

xua cái màn nhện trên sà ngang

để cho cột nhà và bức hoàng bức liểng bóng loáng

 

trên bàn thờ có nải cuối cau

có cây bông chối đựng trong độc bình bằng vỏ đạn

c bát nhang của ôn mệ để lại

có chai rượu trắng chưa khui

 

đó, tất cả nét bày biện của căn nhà mới

muốn dựng lại trên vùng đất này

giống y hệt như màu gỗ quí

như con chim chìa vôi có miệng có lông

 

 

tiễn biệt

 

 

 

người đã theo những phiến băng trầm

tôi còn đây quạnh quẽ hư không

với nhau hương cố nhân nồng ấm

đốt chút tơ lòng ta khổ đau

 

tôi đi là hết là thôi hết

là mãi từ ly buổi hẹn hò

là chết từ đây là vĩnh biệt

bên mồ ai đốt nén hương yêu

 

nghĩa phù sinh đắp đổi qua ngày

lết bò đi về phía heo may

tôi đem thân thế cho mưa bão

tôi liệm đời tôi trong khổ đau

 

 

thôi nhé từ đâu trong mộng mị

nghe thầm tiếng bước của thân yêu

nghe vang âm điệu ngày xưa cũ

là bước chân ai đừng tựa kề

 

tôi hôn những bước chân người đi

để giữ hương ngây ngất dị kỳ

một phút cay nồng trong nước mắt

một phút tan tành trong con tim

 

tôi đem giọt lệ để pha cơm

bày biện thương đau cảnh đoạn trường

tiệc đã sẵn sàng người tới dự

chung cùng để hiểu thấu ly tan

 

tôi có ngờ đâu sống đã là

với người tống biệt mãi chia xa

bên sông chim én bay mù tắp

biển sóng nhấp nhô thuyền đi xa

 

 

lượng cả dương gian

 

 

 

cũng như ngày đã vữa

cũng như chuyện thôi đành

hương yêu ngày đã là

rơi vỡ đã tan tành

 

tôi theo con tàu cũ

sống cùng loài rêu xanh

đến bên trời lận đận

lưu lạc mái hiên người

 

rượu đời tôi đã nếm

chua cay bầm môi thôi

con dao đời sắc bén

chém nát thân xác tôi

 

 

roi đời quất mạnh tay

thịt xương tôi mưng mủ

cơn thịnh nộ của trời

lưu đày tôi bảy kiếp

 

tôi và chiếc cùm gông

trái tim ôm vác nặng

lưu đày chốn đất người

ngàn năm nghe lệ mặn

 

hương trần gian cố nuốt

gượng sống hết chiều nay

lết lê đi mỗi bước

đếm xem hết một ngày

 

ngày đây chiếc dao phay

băm vằm ngày mai tới

tan nát một tương lai

chưa bao giờ trông đợi

 

chẳng bao giờ hoài mong

 

 

dấu tích ngàn năm

 

 

 

vẫn ngơ ngác trên ngọn buồn năm tháng

vẫn vàng phai từng gót bước đi về

đời xiêu đổ đời tan tành thảm thiết

dấu chân trời xanh mù tắp chân trời

 

cơn hạnh ngộ tưởng gần trong gang tấc

phút tương phùng ngỡ ở giữa tầm tay

giờ sum họp mộng đời xanh lá biếc

ôi mù xa nhưng mơ ước trong đời

 

ngày soi gương mặt thất thần lơ láo

tóc bạc phơ môi ngậm trái u buồn

tôi khấm liệm đời tôi trong dĩ vãng

chết từ khi xa ngọn cỏ quê hương

 

 

đất người ấy xin trả về tất cả

quê người vui xin từ tạ trong đời

mắt người xanh là hững hờ xa vắng

chim chuyền cành hót lạ tiếng trong tôi

 

đời buồn nôn chán ngán thấu trong da

ôi mạch máu chuyền đi dòng ngao ngán

tim nghẹn lối chật những điều thê thiết

ngực nặng nề khuân tảng đá u mê

 

tôi xuôi ngược tìm nguồn vui thuở trước

tôi chắt chiu nuôi nấng những vàng son

tôi vun xới chút vườn xanh dĩ vãng

kỷ niệm nuôi tôi dinh dưỡng từng ngày

 

 

tôi sẽ vùi thân trong cơn đau đớn

tôi biệt ly tôi giữa tháng năm tàn

tôi từ giã tôi trong từng hơi thở

tôi chia lìa tôi từ phút này đây

 

tôi ngọn đèn giữa con bão biển

tôi cuồng ngông hát một khúc nghêu ngao

thơ viết trăm bài chỉ lời vĩnh biệt

nói những điều xui vận lấy trong người

 

trả cho nhau đời nhau thêm lận đận

gởi về trời những ân huệ bấy lâu

hãy khâm liệm vàng phai dăm mấy lứa

trong quan tài gởi trả những tình nhân

 

từ đây ở những chốn mây ngan

lượng cả đất trời hạt nội tung bay

chốn hoang vu chim oanh vừa tấu khúc

trở về trời xóa dấu tích lưu vong

 

 

thư về Huế

 

 

 

những con chim sẻ, chim chìa vôi, con chiền chiện

đang múa ca

những ao bèo, giếng nước lạnh và nắng ấm

một sáng xuân

trong đời ta

một thời đã lỡ

 

như đã lỗi hẹn với ngọn cỏ may

như đã quên và nhớ

những áo mới thơm mùi băng phiến

trong dĩ vãng

 

hãy thức dậy đi trí nhớ nhỏ nhoi

phải lục lọi xem những ngày đã cũ

phải tìm cho được tiếng thở của chú nhện

trong xà nhà đã ở

và bước đi rất khẽ của chàng kiến đen

 

 

hàng xóm đã thức dậy chưa

hãy ra xem

có lời ru của hàng tre mới

những cây măng đã mọc đầu mùa

chim muông và cây cỏ

đã thay áo mới

chào đón một ngày rất trẻ

như ta đã già

 

những sợi tóc bạc buồn bã im lìm

phần còn lại một thời dĩ vãng

phải báo cho dĩ vãng biết

hôm nay có buổi chiều tà

 

xin tạ lỗi em

ta đã đến trễ

mọi chuyện đã được xếp đặt

như căn phòng của trái tim đã cũ

tiếng đập của hai buồng phổi mệt mỏi

chiều nay

 

xin lỗi em

xin lỗi một thời đã sống

như đã lựa chọn những nhầm lẫn

rất tình cờ

 

 

hạt nội mây ngàn

 

 

 

Tôi phượng hoàng bay tới cõi trời

tôi con én mỏng giữa tinh khôi

chào xuân một thoáng rồi ta biến

về chốn hư không chết nửa đời

 

tôi cánh tơ trời tới không gian

hiện đến chung vui với cuộc đời

mưa bão dập vùi trong phút chốc

tan tành không một chút âm hao

 

tôi rực rỡ như ngọn pháo bông

giữa trời xanh thẳm sắc pha hồng

u tối đi về trong phút chốc

ngậm ngùi xiêu bóng đổ chân không

 

 

tôi ráng trời trước mỗi cơn mưa

cầu vồng bảy khúc lúc giao mùa

hợp tan là lúc phân ly ấy

trong nghĩa đời ai chữ tử sinh

 

tôi hoa hồng thược dược đơm bông

cùng với xuân vui một tấm lòng

mai mốt tàn theo cơn gió thoảng

ai người chiêu niệm buổi thanh xuân

 

tôi chút trầm hương của không gian

ngào ngạt xênh xang tới giữa đời

rồi cũng tro tàn và cát bụi

bay về trong những chốn u minh

 

 

tôi gió xuân đắm thắm lụa là

chút tình tri ngộ để chia xa

nhớ nhau xin đốt lò hường cũ

so lại đàn xưa phút gấm hoa

 

tôi biết rằng sinh ký tử quy

sắc không một thoáng chút xuân thì

trách chi những chuyện trầm luân ấy

để bợn lòng nhau lúc xuân đi

 

 

nhớ mang theo

 

 

 

tôi tiễn tôi lên đường

màu chiều nay bâng khuâng

tôi đưa tôi lên đường

nỗi u trầm vướng bận

 

này đây là hạt bụi

mang theo đến quê người

chắt chiu làm vốn liếng

di sản của đất trời

 

này đây ngọn cỏ khô

gói trong hồn gìn giữ

quà tặng của cố hương

tiễn người đi biệt xứ

 

 

một chút của hương đêm

bấy nhiêu là hò hẹn

môi nào thắm nửa đời

mà xa người đành đoạn

 

nhớ mang theo mây bay

cụm tơ trời lãng đãng

chút trầm hương ngất ngây

khúc sáo điều cố lý

 

phương nam hề phương nam

mù tung bay cát bụi

dấu tích ngày chưa nguôi

bước đường ôi phiêu lãng

 

 

tôi và tôi lên đường

không bóng người đưa tiễn

tôi sẽ chết dọc đường

ai đưa tôi về mộ

 

người hỏi xuân về chưa

tôi nào đâu dám hẹn

xuân chỉ có một đời

là thôi là đành đoạn

 

cây cỏ có giao mùa

tôi hững hờ xa vắng

chim có hót chuyền cành

nhưng lòng ta chĩu nặng

 

quê người xưa người ấy

xin chút khói trầm luân

mặc niệm đời cô tịch

chiêu niệm ngày thanh xuân

 

 

Th. v

 

 

 

trong tay vừa một nụ cười

nghìn sông tơ tóc trăm lời nhớ thương

trùng trùng xây một thiên đường

với sông biển cũng vươn hương dặm ngàn

về cùng tay ủ dịu dàng

chân mòn ngựa cũng ngỡ ngàng đó không

 

trăm chiều thì chỉ lần thôi

sóng xa bãi cuối biết lời bể dâu

giữ cho nhau một mỗi lần cùng nhau

tay anh đây cũng ngại ngần

vịn cành hạnh phúc chia phần héo hon

đời anh đây cũng mỏi mòn

lời anh đây cũng có còn xanh non

em về hương nhụy trang hồn

tóc mây ủ nếp bên cồn cỏ hoa

 

 

một mai trời bể đang nồng

với nhau ta có tấm lòng bao dung

nghìn sông tơ tóc muôn trùng

giang hồ còn chỉ mịt mùng trong sương

với nhau mộng chỉ bình thường

đời ta nửa gánh về thường yêu người

cùng nhau dưới một phương trời

trong nhau ta có một đời cỏ hoa

nâng niu từng bước chân ngà

giữ gìn bóng mát trăng tà dặm khuya

 

 

hãy xử trảm tôi đi

trăng treo mái hiên

 

 

 

chiều đã quê hương chiều trong trừ tịch

sống lại trong tôi một phút tình cờ

đốt sáng trong tim một hơi lửa ấm

tưởng tro tàn bởi từng bấy nhiêu năm

 

tôi ngu dốt đi tìm ngày thắp sáng

tôi dại khờ hong nắng giữa quê ai

rồi một buổi ôm hoàng hôn quá muộn

nhớ mặt trời phương cũ mãi không nguôi

 

ơi cụm rau thơm có nhớ tôi không

ơi con trai già đừng trách tôi nhé

đứng oán tôi này ngọn tre xanh

tôi là kẻ chung thân phụ rẫy

 

 

tôi thất hứa với cây mù u

tôi lỗi hẹn với ngày mưa cũ

tôi bạc ác bất nhân quên chiều nay

không về lại thăm một vùng hư ảo

 

tôi điêu ngoa quỷ quyệt khôn lừng

tôi đánh lừa mùi hương dạ thảo

khi tôi đi hoa có bảo rằng chờ

sẽ mở nụ một lần rồi úa héo

 

hãy xử trảm tôi đi trăng treo mái hiên

hãy căn nọc, bóc da, băm vằm từng miếng

cho thỏa, cho nguôi, tôi người lang chạ

quên hẹn về thăm lại buổi trăng non

 

 

hãy lưu đày biệt xứ tôi đi

bởi can tội bỏ quên một chiều hè cũ

hãy tru di tam tộc tôi đi

bởi tôi sẽ không bao giờ thấy lại dàn hoa thiên lý

 

tôi chính là quân lòng lang dạ thú

tôi phỉnh phờ gạt gẫm nắng lung linh

ôi mái tóc ngàn năm như lệ ứa

chảy ròng ròng cho đến mãi trăm năm

 

chiều nay ai thắp dùm tôi

nén nhang bụi mờ dĩ vãng

ai đốt dùm tôi

vàng mã ở trang thờ

 

hồn tôi sẽ quẩn quanh bên gốc hoàng lan

con chim én bay về nhắc tôi ngày xuân đã hết

rồi tôi sẽ như tro tàn kia

chỉ một đời sống trên dương thế

 

 

vô thường

 

 

 

ta chính là hạt sương

đọng trên cành lá biếc

chiều nghe tiếng thu không

tan tành cùng giọt lệ

 

một tay níu cửa trời

ôi hư vô cùng khắp

chân nào bước nửa vời

 

sáng ngay nghe tiếng chim

biết là ngày vẫn có

ai người trước đi qua

tôi sa mù từ đó

 

 

ai tụng buổi kinh chiều

cho say mầu nắng ấy

này là chút trầm hương

xin dâng đời lữ thứ

 

ôi giữa buổi canh khuya

sao đã nghe tiếng kệ

nhắc nhở đời hư vô

tôi cũng vừa kiếp khác

 

ngồi dưới cội cây già

sám hối cùng cây cỏ

xin ăn năn trời đất

thôi, lỡ đời yêu thương

 

 

ôm một thoáng sắc không

để ngàn năm lệ ứa

tôi cùng với tro tàn

hòa nhập đời vô lượng

 

nghĩa trời đất vô thường

cửa hư không phía trước

tôi cũng đã vô thường

sống như đời thạch nhũ

 

nếu gọi đời vô thường

xin một lần ơn phước

mai về lại xóm thôn

nghe chày kinh tỉnh giấc

 

 

chôn cất đời nhau

ở mái hiên ngoài

 

 

 

nầy nén nhang lòng thắp sáng lên

tỏ tường khuôn mặt của yêu đương

chói lòa những nét đời đau đớn

rực rỡ hờn căm hương ái ân

 

mặt nạ tình rơi vỡ tan hoang

chiêu hồn u uẩn tiếng ngân chuông

chao ôi, một lỡ lầm sau trước

là tiễn đưa nhau đến mộ phần

 

có tiếng kèn đồng sênh phách tấu vang

hay chỉ mình ta và giun dế than

mầu chiều ngưng đọng bên kia mộ

đưa tiễn người và ta tiễn ta

 

 

cuối cùng nào cũng đến thương nhau

chấm dứt nào cũng đẫm lệ sầu

hợp tan là lẽ đời bày biện

đây những dư hương của mặn nồng

 

ta đứng bên trời khóc thở than

tay cầm những óng chuốt tơ vàng

nâng niu hạt nắng vàng xưa cũ

một chút vàng phai trong khói hương

 

trời đất mênh mang đường cố lý

xa xăm nghe tiếng mõ quanh chiều

bên kia khuôn mặt người yêu dấu

còn đọng mi sầu giữa đồi hoang

 

người hẹn cùng ta tới một phần

nhang đèn thắp sáng tiệc chung thân

nầy em chút rượu đời cay đắng

uống cạn và đập vỡ ly tan

 

 

thời hạnh phúc

 

 

 

hãy như chim sống đời cây cỏ

hãy như lá uống giọt tinh sương

mây đong đưa sống đời ca vũ

hạnh phúc đời trĩu nặng con tim

 

mỗi chúng ta vói thời hạnh phúc

ôi thoáng nhanh như một tình cờ

như giọt sương muôn vàn thân ái

như trầm hương huyền hoặc trong đời

 

xin cam tâm làm người tử tôi

xin một đời tù ngục chung thân

ôi gông cùm ngọt ngào hương sắc

cùng ơn đời một thuở cùm gông

 

 

chút trầm hương xưa

 

 

 

nhà ai buổi cơm chiều

khói bay màu hổ phách

lòng tôi chợt tiêu điều

đường nào về cố lý

 

nhà ai vui sum vầy

tôi nỗi niềm ly khách

chân bước đã xiêu xiêu

tìm khói bay trừ tịch

 

đây chút của men say

uống đi ngày đã hết

quê nhà ngoài tầm tay

khói hương ai nhen nhúm

 

 

ruộng đồng em có cấy

hạt mạ vẫn đơm bông

con trâu già khập khiễng

em mục đồng sáo bay

 

gởi cho anh hạt lúa

gieo thử xuống quê người

chiêu hồn đời đã mất

tuy niệm thuở thanh xuân

 

hạt lúa không nẩy mầm

bởi quá nhiều cay đắng

nuốt ngậm ngùi trong tim

ôi một đời lưu lạc

 

 

con đường thơm bóng cây

ngọn ngô đồng đầu ngỏ

đường làng khúc khuỷu đi

tuổi thơ cùng anh chị

 

em gái ngoan anh thương

tưới dùm anh ngọn cỏ

hoa dại ở ven đường

thăm dùm anh chú nghé

 

hương cỏ may còn thơm

bò vàng còn ngậm lúa

hiên tây cây hoàng lan

còn thơm mùi dĩ vãng

 

 

có thấy áo ai bay

cô láng giếng e ấp

tiếc không nói cùng nhau

khi tuổi xuân còn có

 

đường mòn thơm dấu chân

của người em đầu ngõ

hàng tre có còn xanh

như khi ngày ly biệt

 

quê nhà xa mù tắp

ai nhan chút trần hương

để cuộc đời lữ thứ

lòng yên đời quạnh hiu

 

tôi là kẻ ly khách

rượu tiễn còn nồng say

chút giao mùa cảm tác

khói chiều rưng rưng bay

 

 

Huế

 

 

 

cơn mưa nào lay tôi dậy đêm nay

bão táp vào nói với tôi mùa đông đã tới

trên tay với những cánh đồng ăn năn

ngọn gió chạy trên mặt lộ

 

những phiêu lưu đã đủ cùng ngày

ngọn dao cắt chém từng bước tới

cơn điên mê một thời

nắng vừa xong một buổi

nỗi nhớ nào nuôi tôi ở tuổi năm mươi

phải đó, bóng mát nội thành chính là

điều tôi phải tha thứ

 

con ve bầy phượng vỹ ngôi trường

khắc phiến đá nỗi niềm tôi ở đó

bằng hữu đâu chính là những nhân danh

uống cho hết cơn đau viễn xứ

 

 

hôm qua Huyền Trân công chúa chào mừng

nắng Kim Long chiều Gia Hội Trường Tiền

dậy đi thôi trí nhớ ươn hèn

suốt dãy phố đèn lên một lượt

 

những gót chân hồng mấy lời nói nhỏ

là kinh điển đọc suốt dặm đường

vừa thấy Trưng, Hưng Đạo và Gia Long

cơn mưa rực rỡ cuối đời

cơn mưa vỡ tan

mưa, mưa, mưa, mưa, mưa, mưa

lửa cháy trong tôi, trời ơi, tôi vừa gặp nạn

 

chiều nay Vĩ Dạ có nhớ tôi không

thắp dùm nén hương giữa vùng dĩ vãng

đi dùm tôi hỡi gót chân son

nghe thơm ngát hương sen thượng tứ

 

 

dòng nước mắt ứa một lần cuối

tỏ tình với Huế một lần cuối cùng

con chim hót, dòng sông xanh và nắng

cơn địa chấn nào khiến tôi bật khóc

 

kỷ niệm, trời đất ơi, kỷ niệm

băm vằm tôi đi chém nát thân tôi

làm hồn ma lởn vởn trên đồi

để nhớ lại bãi dâu An Cựu

 

tôi vẫn là người học trò ở tuổi năm mươi

qua một dòng sông trời bẽn lẽn

đi theo em áo trắng tóc bay

một vòng xe thấy mình quá trẻ

 

những ngọn rêu trong thượng thành

cây thông già trên lăng Thiệu Trị

đôi mắt và mối tình rất trẻ

nuôi nấng tôi đến tuổi trưởng thành

 

 

hạt bụi của trời

 

 

 

ngó xuống ngày hư vô

sương mờ đời phía trước

tôi cũng như cỏ khô

mọc trên vùng đất lạ

 

ngày đã hết theo ngày

trơ một niềm chai đá

đời đã hết theo đời

tôi còn chi gìn giữ?

 

bụi phủ thân xác này

tâm hồn rêu phong đó

nói chi chiều dĩ vãng

đọng những màu thân yêu

 

ôm một vùng quá khứ

khóc thương trời một phương

ươm một màu kỷ niệm

gieo xuống hạt đau thương

 

 

cách chi một đại dương

sống trồi vào bể khổ

cách chi một bầu trời

thấy sao được yêu thương

 

tôi đi người ở lại

tôi chết người còn không?

cũng dẫn trong héo úa

cũng dẫn trong tang thương

 

nếu một mai còn nhớ

hỡi ấm nồng tay người

gởi một vùng phiêu lãng

dặn dò nhau mấy lời

 

cửa trời như hư không

cửa đời như mắt biếc

am vắng vào dạo chơi

chợt nghe kinh tỉnh giấc

 

 

trong ngôi nhà mới đó

 

 

 

những hân hoan đang đợi trong ngôi nhà

những chiều xanh lá ngọt ở môi chờ

vừng trăng sáng dọi hồn ta bữa nọ

cơn rượu vừa hâm nóng những tươi non

 

giòng núi biếc vói tấm lòng sum họp

ngọn đèn xanh soi sáng bước ngu ngơ

dốc mù xương tay nâng điều muốn nói

cũng dại khờ như buổi sáng không hay

 

cỏ ngây thơ chưa nói đã mỉm cười

ta cũng vậy thưa em điều thơm ngát

tóc mới lớn đêm qua đâu có biết

những tế bào sống lại sáng hôm nay

 

 

cuối đêm xanh trăng cũng muốn dặn dò

ngày mai tới mang theo màu ngọc lựu

sẽ toàn bích như bên cồn lá ngọt

sao dịu dàng những phiến núi sau lưng

 

lạ thay y như vừa thức dậy

giữa giòng sông cuối bãi nắng xênh xang

con chim lạ bay bên trời hạnh ngộ

góp nắng vàng xao xuyến chút trăng suông

 

hãy hong tóc một sáng vừa đủ lớn

để băng khuân ngọn cỏ úa hiên ngoài

kỳ diệu quá sáng nay chim mới nói

một lời gì không hiểu thấu ngàn năm

 

 

mỗi chúng ta tự thắp sáng trong hồn

lửa đã cháy rực một trời cuối ngọn

đốt dùm ta màu chua cay bữa nọ

để tro than cùng ca hát một ngày

 

con chim sẻ đầu tiên đậu trên mái hiên

muốn gây dựng cuộc đời tiêu đã cạn

có sao đâu hạnh phúc ta cũng vậy

nỗi êm đềm như bữa sáng hôm nay

 

rồi đây có những đám mây xanh

đến trò chuyện tỏ tình hoa với lá

đã lâu lắm chưa nghe chim múa hát

cỏ thật thà thưa đã tới chung vui

 

nắng hân hoan đâu rót rượu mừng ta

mừng tóc bạc mừng cuối đời đã trải

mừng ta xa quê hương mãi mãi

để ngàn năm nghe lệ mặn trên môi

 

 

cuối năm 83

nghe tin bão lụt ở Huế

 

 

 

mưa đẫm ướt hồn tôi

cuốn phăng đời lưu lạc

bão dữ trong trí tôi

nhận chìm hồn tơi tả

 

còn những giọt nước mắt

lăn xuống đời cuối xế

còn có những cảm thông

của người con bạt xứ

 

phải, tôi là đứa con hư

với thành quách của Huế

tôi lịm trong chiều mưa

chia xa giọt mưa nắng

 

 

cuồng lễ trong hồn tôi

mưa điên bằm trên trán

gió gập chiếc lưng còng

trước phần đời khốn khó

 

mây ác độc như câm

vô tình hơn kẻ dữ

bạc ác hơn thú rừng

nuốt phăng từng mái rạ

 

gió xóa bước tần phi

tung gót hài cung cấm

bay đi hạt bụi mờ

cung vua ngàn năm cũ

 

 

bão phiền lòng mẹ già

đau buồn cùng anh chị

ôi trời đất vô tình

điêu ngoa hơn ngạ quỷ

 

chia cho tôi đắng cay

sớt dùm niềm khốn khổ

san sẻ giọt lệ nhòa

với quê hương nghèo khó

 

quê người nghe tin dữ

tôi ôm trái đau thương

quẩn quanh như thú dữ

giận trời đất vô lường

 

 

di sản của chung đôi

 

 

 

trả lại người muôn trùng xanh lá biếc

hương trần gian nhắp đắng ở môi cười

đã vỡ vụn từng bước đòi lỡ nhịp

ôi cuồng điên những thơ dại trong đời

 

người cũng vậy tính toan dăm bảy bận

tình không hơn những sấp ngửa muôn phần

chân dẫm nát ngọn cỏ hồng ươm nụ

tiếng cười điên vang dội cuối trong hồn

 

những phần hương còn lại đã trao mời

môi uống cạn chén rượu hồng dã rót

bấy nhiêu đắng cay bấy nhiêu hò hẹn

trả lại người hạt nắng đã vàng phai

 

 

áo mộng trời xanh hương nồng cỏ biếc

cũng như không trong một thoáng không ngờ

cũng như vàng bay trên từng ấy lá

hong tóc bên trời lận đận ai hay

 

trả lại người sân chiều hoang vắng cũ

những hẹn thề thời tuổi trẻ heo may

ngày xõa tóc cười ngang chưa đủ giọng

hẹn với mặt trời ở cuối chân mây

 

còn lại phần đời tặng nhau tục lụy

với hay tay nhặt lượm những tan thành

xin dành dụm vạt nắng vàng trước ngõ

gởi tặng người di sản của chung đôi

 

 

dưới mái tam quan

 

 

 

ta hẹn ta áo ai

ngày ngu ngơ thuở trước

dưới mái tam quan nầy

chia nhau từng giọt lệ

 

san sẻ tiền ngân chuông

sót chia từng giọt lệ

đã hẹn với màu chiều

ước thế mây tám hướng

 

tay vin ngày mộng ảo

ôm một thoáng hư vô

giữ gìn màu lá úa

rơi một phút không ngờ

 

 

lời hẹn như mây nổi

ta như áng mây bay

lời thế vừng trăng sáng

quên cơn gió thoảng ngoài

 

hái một giọt sương mai

ngắt một cành nắng sớm

với bắt chút tơ trời

tặng nụ cười xa khuất

 

ta có ngày dâu bể

đời mưa bão như rừng

đêm qua cơn địa chấn

rơi vỡ lời mây bay

 

bên nầy là chân trời

ta làm sao về được

ôi mái cũ tam quan

rêu phong như đời sống

 

rêu phong như tình ta

 

 

của năm 68

 

 

 

em cũng vậy đi trong vùng chợt ngã

mỗi trăm năm cao vút đỉnh yên bề

ngày thắm thiết mang theo cùng di chúc

chợt nghe không lời âu yếm vô vàn

 

xanh thẳm quá cuộc đời màu lá mạ

là vàng phai một dì vãng trong đời

thôi chấm hết vùng trời mưa bão đó

như giấc mơ đánh thức một phương trời

dĩ vãng ấy thoảng qua như mộng mị

kỷ niệm trong tay ngà ngọc trong đời

em về với buổi bình minh chợt tới

đem cho tôi phần yên nghỉ đời đời

tôi sẽ chết trong vòng tay âu yếm

tôi sẽ trẻ thơ cùng năm tháng cười

 

hạnh phúc ấy trăm năm còn gìn giữ

những ân tình treo giá ngọc cho cam

hạnh phúc ấy, hạnh phúc tôi mong ước

hỡi em yêu tôi đón rước theo cùng

 

 

chung cuộc

 

 

 

em còn nhớ không những nhánh sông này

sương còn thắm mộng cũng gần tay hái

những chao lượn thời của xanh tóc ấy

những chiều hai tay vói đất trời

 

ở dưới chân đời sống dật dờ

chim đã mỏi cánh bay ngày đã cuối

lưu niệm hương thanh xuân thân ái

có chút vàng phai trong hơi thở tôi

 

đằng xa là những mỏi mệt đang chờ

ngựa đã hết vó câu màu đã úa

tội nghiệp những phiêu bồng tóc rối

thảm thương chiều nhạt nắng phôi pha

 

hóa ra gì cũng là chung cuộc

trái tim cũng chỉ có một thời

những ăn năn chưa toan tính cùng đời

đã nhạt đã phai trên ngàn sợi tóc

 

tôi xe tang đi nhặt những đắp bồi

nhớ khâm liệm mấy chiều xanh lá ngọt

để đời sau trên những bờ đá bãi

em còn chờ trăng cũ tới chung đôi

 

đêm nay ta còn ở đó hay không

làm sao hiểu có màu bên vườn cũ

phong phú quá trong tay đầy hạnh phúc

đã hờn căm sự sống tới không chờ

 

 

khi ta hết còn ở lại đây

em nhớ mặc áo trùng dương vạn đại

chờ ta ở bên kia bờ bãi

cũng mòn hơi không thấy bóng xanh rì

 

đời vui biết mấy nếu nắng chưa phai

tóc chưa bạc trái tim còn hơi thở

nhớ nhé dời sau cùng lá cỏ

nhớ nhé đời sau có đây không

 

 

phục sinh

 

 

 

làm sao anh hiểu nổi dốc cạn đời anh

những phiến lá chập chùng trên môi quạnh quẽ

hãy thắp sáng lên ngọn nến đã tàn

rồi không gian là bờ hư ảo

 

ta bắt đầu đi vào nơi cuối cùng

chốn hẹn hò của rừng và biển

những vì soa có in dấu chân

của thòi phục sinh

 

trên dấu đá mòn với những đẽo gọt

là bước chân của người đã tới

đã bỏ đi với những cát bồi

ôi những bản tình nồng như vừa chợt thức

 

mùi băng phiến thơm mãi áo chàng

 

 

một lần, nói với

 

tặng Trần Kiêm Uyển Thanh

        Trần Kiêm Thuấn

 

 

con thấy đó sinh thời ta đã sống

vị chua cay nhấp đắng đã tê môi

những nhục nhằn mai mỉa ở trong tôi

những oan nghiệt như chực chờ réo gọi

 

ta lẫm liệt đi trên ngàn giông bão

tay vung gươm chém nát những ươn hèn

chẳng bao giờ là một kẻ tham lam

chân ngạo mạn bước đi cười nửa miệng

 

đời tặng ta với muôn ngàn quỷ quyệt

ta khước từ làm kẻ lạ không quen

để suốt đời cùng bằng hữu anh em

nhấp chén rượu ngang tàn như đá núi

 

 

có kẻ dạy ta những lời nói dối

chẳng khác chi tên thảo khấu bên đường

chả bao giờ ta là kẻ lọc lường

để nhơ bẩn uy danh dòng họ ấy

 

ta vốn là kẻ làm thơ

lòng như biển hồn như sông núi

cũng có khi nỗi buồn như đêm tối

vốn thật thà như một kẻ ngu ngơ

 

kể từ dọa thành thất cơ lỡ vận

mất quê hương xa Liễu Hạ anh em

bị đời khinh như một lũ khốn cùng

ta thất chí thành một phường man mọi

 

 

ta còn có khi viết văn làm báo

kế sinh nhai cũng lấp liếm qua ngày

thôi nhắc gì những bôi bác hôm nay

thêm hổ thẹn những gì ta đã có

 

con của bố những tháng ngày đã sống

ghi một lần như dấu tích ngàn năm

để một mai ta cũng phải trăm năm

đó, di chúc của ta còn gởi lại

 

 

một thời để sống

 

 

 

ngọn đuốc nào thắp sáng đời tôi

dấu chân nào trên bãi cát bồi

bao nhiêu phong nhụy trong tay nắm

những cánh diều bay dưới tóc tôi

 

mấy phiêu bồng ở dưới hiên mưa

chôn liệm đời nhau gốc cây già

một mai trăng nước tình thơ mất

là chết đời nhau mấy dặm đường

 

sông đã trường giang ngày đã lỡ

đâu bờ cố cựu mấy ta huy

dấu chân đời sống lòng mưa bão

ngẩng mặt cùng đời ta đắng cay

 

 

có một thời ngậm trái khổ đau

nâng tà hư ảo những heo may

hãy xem trăng chết cồn mây bạc

sống cũng vừa tan dưới một bia

 

ai hái dùm tôi chút mặt trời

đong lường phong nhụy giữa mù khơi

nhìn xem dấu tích thời qua đó

có thấy trăng mềm dưới dậu thưa

 

hẹn với mái hiên tình đã muộn

môi chờ gió biếc động mai ai

đêm qua hoang vắng thành quách cũ

sống u hoài chết cũng hư vô

 

 

tuổi có mây và trăng dưới chân

ngày đã xanh như mộng chưa thành

dưới hiên bóng nhỏ che đời sống

có đủ cho vừa thấy dáng ai

 

ta tuyên dương tuổi mộng hao gầy

ôi vinh danh ngày tháng heo may

chút tình tri ngộ đong đầy ấy

là mãi thơm hương dáng dị kỳ

 

sáng mai gầy em hái dùm ta

chút nắng tinh sương mới dậy thì

chôn liệm dùm ta mầu ký ức

tro tàn trên những luống hư hao

 

 

làm thơ, chỉ để tặng

một dòng sông

 

 

 

tôi bỏ Huế đi không lời từ tạ

sông nước nổi trôi

như chia ly không hẹn những sáng không chờ

tôi đành đoạn theo giòng thác lũ

những chiều hoang không tới những sáng khuya mong

cồn cát chưa quên những giấc canh gà

những tiếng chuông êm không giữ tôi lại

 

tôi là kẻ bạc bẽo chiều nay

nắng trưa hè tôi bỏ đi sao đành đoạn

những tường thành rêu mốc nói với tôi những điều gì

những cây nhãn nội thành nuôi tình tôi một thời trả dại

những tối Kim Long

những chiều Vĩ Dạ

ôi tình thơ và những ngày thơ

 

cơn bão đã thật sự tới

ngọn thủy triều cuốn mất đời tôi

cơn địa chấn nào cuốn tan những giấc mơ vừa toan tính

đất trời không dung bạc ác bất nhân đến thế là cùng

 

 

mai tôi chết ở cuối hiên người

chôn cất đời nhau nhớ mang theo

những sợi tóc nhỏ

những chưa thành

một nụ cười

khâm liệm dùm ta

chút nắng vàng phai trên giòng sông nhỏ

 

kỷ niệm nào thắp sáng đời tôi

kỷ niệm chính là trái tim biệt xứ

kỷ niệm là thành quách vây kính

kỷ niệm rực rỡ chói lòa

kỷ niệm nuôi tôi đến khi nhắm mắt

 

tôi chỉ là một kẻ làm thơ

viết những bài tặng Huế

như một người trong cuốn quốc văn giáo khoa thư

sau khi đi tất cả các nơi

chỉ thấy Huế đẹp hơn cả

 

 

nơi cuối cùng của đời chàng

 

 

 

làm sao anh hiểu nổi dốc cạn đời anh

những phiến lá chập chùng trên môi quạnh quẽ

hãy thắp sáng lên ngọn nến đã mòn

rồi không gian là bờ hư ảo

 

ta bắt đầu đi vào nơi cuối cùng

chốn hò hẹn của rừng và biển

những vì soa có in dấu chân

của thời phục sinh

 

trên dấu đá mòn với những đẽo gọt

là bước chân của người đã tới

đã bỏ đi với những cát bồi

 

ôi những bản tình nồng như vừa chợt thức

mùi băng phiến thơm mãi áo chàng

 

 

đời chẳng cần tái ngộ

 

 

 

thôi cũng lỡ vầng trăng vừa mới rụng

chút gió tàn rơi vỡ ở bên hiên

chút tình thơ còn nồng giữa môi điên

không e ấp chưa quên hàn tay nắm

những sáng chưa tan những nồng môi thắm

cơn mưa riêng, riêng của chúng ta

những nắng ấm chỉ dành cho hai đứa

những Vỹ Dạ chờ trăng chờ trăng chúng mình đôi lứa

những Ngự Bình nghe nhạc khúc thông reo

phố phường đi là của chúng ta

không kẻ khác sớt chia từng gót bước

con phố hẹp cũng bằng lòng đón rước

tiếng guốc đi rộn rã khắp sân trường

tiếng ve sầu tấu nhạc lúc ai qua

gió cũng thấy áo em sao trắng quá

mây cũng hiểu tóc thề người thục nữ

đi ngang cầu còn quấn quít lo âu

 

 

sợ kẻ thấy mắt nhìn người yêu dấu

đường Nội Thành chung bóng nắng đôi ta

như tàng lọng chở che tình hai đứa

khi yêu nhau chẳng cần lời đã hứa

sợ cầm tay chao động cõi linh hồn

sợ sen nở rồi tàn như số kiếp

ngọn sầu đông có bao giờ thấy biết

cơn mưa nào khua động những hồn đau

cây diếp cá có khi tàn diệp lục

sông An Cựu cũng đôi khi nắng đục

huống chi mình không có lúc chia tay

ta đi rồi em có thấy mắt thầy

hàng lệ nhỏ xót thương người lưu lạc

ta lỡ lạc bên trời lòng bão nổi

đổi họ thay tên đường xưa khác lối

tóc bạc mầu sương gió bởi chia phôi

 

 

ta sẽ chết ở dọc đường hiu quạnh

hồn chưa tan bởi nhớ dáng hao gầy

xác chưa rữa vì đợi bóng thơ ngây

chung hợp cẩn ở một đời sống khác

cũng chẳng cần tái ngộ kiếp này đây

nhưng nhất định một lòng thương vô hạn

 

 

hương trần gian

 

 

 

trong trí nhớ nhỏ nhoi của mỗi chúng ta

đầy niềm hối lỗi

những lòng ăn năn

những cơn mưa trên thượng thành

đẫm ướt hồn nhau

những áo trắng

những yêu em

những cơn mưa là tiếng đàn kỳ diệu

những thì thầm trên mái tóc

những vuốt ve

những lời phủ dụ

cơn nắng thơm nồng

một ngày tháng hạ

những cây nhãn trong nội thành

 

tiếng ve nổi trôi

bầy phượng vỹ

tiếng guốc khua vang

gõ xuống đời ta

những vang động trong trí nhớ chàng

nghe âm vang của ngày xưa cũ

 

em nhón gót

đi qua

trong đời ta

 

hãy phơi cho ấm lòng lệ nhỏ

hãy phơi cho chàng hàng me xanh

hãy gởi cho người hoa dạ lý

mỗi chúng ta chia sớt lỗi lầm

 

 

đêm nay

hãy nhìn xem

những phiến lá chập chùng nói với nhau một điều gì

 

mùi thượng uyển

trang điểm chúng ta

trên mỗi bước đi

 

 

mai sau

 

 

 

mai sau nắng tắt lòng khô cạn

tưởng nhớ nhau người mãi biệt ly

hồn thiêng hiển hiện trên sông nước

hoa cỏ u buồn trên bước đi

 

lòng đã quá giang về nẻo bến

núi nhớ rừng lá đổ nghiêng nghiêng

sương pha mầu áo người năm trước

mưa đã chiêm bao nửa giấc mềm

 

đời đã rêu phong lòng đã tạnh

giận vừng trăng biếc ở ngàn khơi

cửa chiều đã khép tình khô hạn

đêm lạnh hồn đau mấy mảnh đời

 

em nói cười vui giữa giấc mơ

hoang liêu nhầu nát lạnh ơ hờ

chuông chiều Thiên Mụ vang vang vọng

tưởng gót em về dưới cội hoa

 

 

cửa chiều

 

 

 

chiều có một giòng sông

đời ướt đầm mưa bão

mười năm như môi câm

nuốt hờn trong trí nhớ

 

ly khách buồn chi lạ

ôi giọt nắng oan khiên

nghe mưa về não nuột

như ta lìa anh em

 

cửa chiều đã khép chặt

ngày trơ một nỗi buồn

đêm nay trời nguyệt tận

tinh tú sầu như câm

 

tay vươn níu cửa trời

ta một vùng trăng lặn

hoài mong một tiếng gà

nhìn quê hương đã khuất

 

 

sương đẫm ướt hồn tôi

cỏ cây chừng thinh lặng

ôi sợi tóc hôm qua

cùng nỗi buồn đã bạc

 

ta còn nỗi tiêu vong

hồn đời khua đã cạn

chuông chùa rung cõi xưa

ta với buồn vô hạn

 

mưa nấc trên mái hiên

là hồn ta hiển hiện

chiêm bao em có nghe

nỗi lòng không định hạn

 

ta là chim bói cá

đứng soi mặt bên hồ

lòng đã rong rêu quá

cùng nỗi buồn chung thân

 

 

ngắm soi vùng dĩ vãng

nhớ nụ cười khuất xa

hàng tre loang bóng đổ

trăng gầy soi bước đi

 

nhân gian đâu nhớ được

mùi tóc nhập cỏ hoa

hỡi người em đầu ngõ

một chiều nay cách xa

 

gia tài xin gởi lại

nặng chĩu gánh ly hương

nỗi buồn hơn đá núi

nỗi sầu có ai hay

 

một vùng trăng hờn tủi

mầu tro than cuối đời

hồn tôi hòn đá tạc

ghi dấu đời qua đây

 

 

khói buồn quanh mái tranh

mấy rưng rưng giòng lệ

nỗi sầu như đá câm

tôi cảnh đời hoang phế

 

lòng đã như thâm cung

hồn đã đầy sạn đạo

tha hương từ dấu giày

viễn phương trong mắt ướt

 

trăng rằm xanh bóng cây

hồn nghiêng sầu vô hạn

em buồn như rừng mây

ta hồn đau cố quốc

 

nỗi buồn như quê hương

 

 

một tấm lòng Huyền Trân

 

 

 

chiều lặng lờ trên ngọn hoang liêu

nắng chậm đi trên bãi cát bồi

lòng nghiên che khuất màu u tịch

trăng gió buồn đi ai tiễn chân

 

em về bên đó lòng u uất

một chút lòng riêng gởi gió mưa

một chút âm vang màu kỷ niệm

cũng đành như nhạt nắng phai hương

 

lòng đã nghe tiếng sóng bên sông

âm ba xao xuyến ngập trong lòng

thì thôi trăng nước còn khua mộng

có đợi chờ nhau dưới mộ phần

 

 

nâng chén vu quy màu nước mắt

trời ơi nghe roi vỡ trong lòng

từ đây áo trắng là thương tiếc

chung ngọn đèn khuya giọt lệ thầm

 

người ấy thì thôi nghĩa thủy chung

bao nhiêu hò hẹn bấy nhiêu lần

chim ngàn bay mãi xa mù tắp

để nắng phai tàn dưới mộ sâu

 

ai dẫn ai theo ngày nắng tắt

ai vuốt ve dùm mái tóc xanh

ai nâng tà áo ngày xa khuất

ai giọt mưa buồn mãi long lanh

 

 

ai hẹn ai dưới cội cây già

để nghe trăng vỡ mái hiên xa

bóng em kỳ diệu hoang liêu quá

hai đứa chung đôi dưới nắng tà

 

trau cầu rượu cưới tình em nhận

sao phụ đời nhau hỡi dấu yêu

hồn em hiển hiện trân trăng nước

soi thấy lòng đau nửa mảnh chiều

 

em mơ áo mão ngàn nhung gấm

một chút phù hoa đã bạc lòng

để mãi ngàn năm nghe lệ mặn

tiếng thầm rơi vỡ mấy âm hao

 

 

với nhau đỉnh Ngự chiều không nói

mấy hẹn hò nhau soi bóng mây

một chút hoa xoan tình vạn dặm

đau cành phượng vỹ mấy rưng rưng

 

tiếng nhịp chèo vang vang trong nắm

nụ cười ai khua động đáy linh hồn

mầu nắng lụa ngàn năm trên bãi vắng

một hồn chìm mãi chẳng thấy tăm hơi

 

 

trong trí nhớ chàng

 

 

 

rồi tôi sẽ về thăm những chiều mưa

một góc ga cũ

phố xưa

những điều thân thiết

những An Hòa, Gia Hội, Bao Vinh, Long Thọ,

Trường Tiền

chợ Mai, chợ Xép, Nam Phổ, Kim Long, Giã Viên,

Bạch Hổ, Bảng Lảng, An Hòa

phiến lá xanh non Liễu Hạ

mầu quít thơm ngọt Hương Cần

mái đình La Chữ

vẻ buồn bã im lìm của cây mù u

một lòng hoài cổ

thăm lại

những lăng tẩm trong trí nhớ chàng

những xao động trên hồ bán nguyệt

hương sen thơm trong ký ức

 

 

hoa đào, trắc bạch diệp

bia đá công nghiệp khắc ghi

bong mây trên nhà thủy tạ

vang tiếng độc sách ngâm thơ

một thời vua chúa

những vách cột gắn mảnh sành với nhiều hình thể

long lân quy phụng

là Huế ngàn đời

ký ức thẩm sâu một thời thơ dại

tiếng trống Tam Tòa

quan đô sát uy nghi

thăm lại Thánh Miếu

những bậc tiên hiền

mấy hàng thông trên Văn Thánh

những cây bàng giữa mai trưa

Phú Văn Lâu

những công yết sắc dụ

phó danh những tàn khoa thi hương, thi hội, thi đình

 

 

hoàng thành

điện Thái Hòa hia mão thiết triều

điện Khảm Văn trong vườn Cổ Hạ

đền Thế Miếu khi băng hà

Tử cấm Thành u tịch

ta sẽ đi thăm Tam Cung Lục Viện

Diên thọ, Trường Sanh

cung Khôn Thái dấu vết tần phi

một thời ân sủng

điện Cần Chánh thơm bước dấu hài

bóng chiều buông phía cung Diên Thọ

núi Ngụ bình

hàng tùng xanh biếc

chở che cho Huế

mưa bão mỗi năm

cơn mưa điên một sáng

gió thổi ngược một chiều

trong trí nhớ tôi Huế là cõi vô biên

hồn của xác y nguyên không phai sắc

 

cầu ngói Thanh Toàn nghe vỡ lệ

Kim Long thôn nữ dáng thơ hồng

để ai xao lãng đời nghiên mực

chiều nắng xôn xao một tấm lòng

 

sách đèn e ngại người sông nước

một chút thơ ngây như bóng mây

tình câm khép kín màu trinh bạch

để mãi ngàn sau chút mắt cay

 

lòng đã điểm trang chờ hạ đến

một mùa hoa máu đẫm trong hồn

môi hồng má phấn người sang bến

bỏ lại trường xưa với sóng cồn

 

một mảnh tình riêng người lận đận

hận lòng không nói buổi thơ ngây

nhớ mùa phượng cũ hồng môi má

đời đã nghiêng nghiêng vạn cổ sầu

 

 

hồn ta đã về đó

 

 

 

mai sau mưa mái hiên

là hồn ta về đó

em ngồi học bên đèn

ta dỗ dành sách vở

 

đời ta là giấy mực

em gieo thơ Thịnh Đường

chép một bài tứ tuyệt

hồn thiêng, em có hay

 

em sách đèn có thấy

ta hoa ép khô tàn

chỉ một ngọn gió cuốn

đời hoa nhập nắng vàng

 

 

ta là tiếng guốc mộc

sáng trên phố chiều mưa

che nghiêng vành nón trắng

màu chiều ai tiễn đưa

 

ta là hoa bồ kết

thơm mái tóc kiêu sa

ta lòng gương ý lược

tiễn bước chân người qua

 

chiều nay mưa bên sông

nhìn tấm lòng đã cạn

thấy người bao năm trước

nguyên vẹn đứng trong hồn

 

 

thư về Huế

 

 

 

những con chim sẻ, chim chìa vôi, con chiền chiện

đang múa ca

những ao bèo, giếng nước lạnh và nắng ấm

một sáng xuân

trong đời ta

một thời đã lỡ

 

như đã lỗi hẹn với cỏ may

như đã quên và nhớ

những áo mới thơm mùi băng phiến

trong dĩ vãng

 

hãy thức dậy đi trí nhớ nhỏ nhoi

phải lục lọi xem những ngày đã cũ

phải tìm cho được tiếng thở của chú nhện

trong sà nhà đã ở

và bước đi rất khẽ của chàng kiến đen

 

 

hàng xóm đã thức dậy chưa

hãy ra xem

có lời ru của hàng tre mới

những cây măng đã mọc đầu mùa

chim muông và cỏ

đã thay áo mới

chào đón một ngày rất trẻ

như ta đã già

 

những sợi tóc bạc buồn bã im lìm

phần còn lại một thời dĩ vãng

phải báo cho dĩ vãng biết

hôm nay có buổi chiều tà

 

xin tạ lỗi em

ta đã đến trễ

mọi chuyện đã được xếp đặt

như căn phòng của trái tim đã cũ

tiếng đập của hai buồng phổi mệt mỏi chiều nay

xin lỗi em

xin lỗi một thời đã sống

như đã lựa chọn những nhầm lẫn

rất tình cờ

 

 

khi bỏ Huế ra đi

 

 

 

mỗi chúng ta khi bỏ Huế ra đi

mang theo ngọn nắng

một chút mưa

một mầu hoa sứ

một chuyện lỗi lầm

 

em có lượng bao dung

không thể hiểu quanh hiu của đời mưa bão

trên những triền núi

ghi khắc tên của gió mùa

của chúng ta

của cỏ

 

đời đời mây là kẻ tình si

ve vuốt nắng

gọi tên buổi chiều

tấm lòng đã rạn

như đời ta

như mây

 

 

nắng cũng vậy có bao giờ đứng đợi

chút từ tâm em gởi tặng đất tròi

 

khi bỏ Huế ra đi theo chiều nay

thành quách ngậm ngùi

biển cũng hiểu chính ta là thảo khấu

cướp nắng vàng dâng tặng chút khuya mong

Huế cũng hiểu trăng đã tàn cuối phố

lòng ra khơi

gởi lại chút ơ hờ

 

trên bến nước khuya vang dăm tiếng sóng

cũng đủ nhìn

khuôn mặt

dấu xa bay

 

đây di chúc của mảnh trời oanh liệt

chút cũ càng em có giữ dành hơi

để mỗi khi gió rét thu rơi

em phấn nụ

thơm hương

mùi băng phiến

 

 

dưới nước trên trăng giọng hò mái đẩy

ta ra khơi

không một mái chèo

 

em rộng lượng

vô tình

xô mái đẩy

mặt trời xa không đủ thấy hình ai

 

lòng ta từ đây ở phương đông

trùng điệp núi đồi

soi trên nắng thấy hồn ta bữa trước

mưa nội thành có xóa bước tần phi

 

ta một mình nhìn thấy những phân ly

cơn mưa bão xóa tan giòng lưu lượng

 

Huế một mình trăng đục với khuya mong

 

 

phai hương

 

 

 

có ai thấy dáng hình ta thuở trước

làm sao tìm chiều đã tạnh hôm qua

có ai thấy tâm hồn ta bữa nọ

gọi dùm ta chút nắng đã hao mòn

 

hồn ta sẽ quẩn quanh bên đồi hoang

như ngọn cỏ may bám lòng đất cũ

mùi bùn đen mùi mồ hôi tháng hạ

ôi cánh đồng xanh trong trí nhớ ta

 

cho tôi mặc một lần chiếc áo phai hương

đã bạc đã phai với cùng năm tháng

đã nắng mưa trưa đã chiều mây bạc

để được nghe mùi cỏ úa bên cồn

 

 

cho tôi được lần tìm về quá khứ

cho được nhìn trăng rụng ở bên hiên

cho được vuốt ve mây trời ngưng đọng

cho nâng niu mùi thóc lúa sang mùa

 

tình nhạt nắng phai hương trong cõi chết

sống đã là địa phủ ở trong tôi

đám tang đi khiến chiều hoang trĩu nặng

chôn liệm đời huyền hoặc nắng vàng rơi

 

 

 

sương đêm nay

 

 

 

em đứng trong sương mù

vẫy người tình chung lại

ta ngây dại qua đây

hồn tan cùng trăng nước

 

hồn tan cùng bóng mây

còn nỗi sầu cô quạnh

cây lá đứng một mình

rưng rưng hàng lệ nhỏ

 

tiếng chim đêm như câm

nghẹn sầu nơi cổ họng

nghĩ trời đất vô tình

một mình nghe lệ mặn

 

 

em đứng trong sương mù

hoài hoài như thủy tán

âm dương trong đời sống

cõi chiều như rêu phong

 

đã khuya như giấc mộng

đã tàn như lệ câm

chờ tiếng đêm hoang phế

chờ nỗi sầu mênh mông

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Mười Hai 201810:34 SA(Xem: 45)
Doãn Quốc Sỹ vẫn là người tự do, khi đứng giữa sự độc ác mà vẫn giữ cho tâm mình được thơm lành, giữ cho lòng mình không oán hận, giữ cho tiếng nhạc thiều vang dậy trong tim…
10 Tháng Mười Hai 20189:52 SA(Xem: 63)
“Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng” là một câu thơ của Thầy Tuệ Sỹ mà tôi cứ đọc đi đọc lại mãi trên những chuyến phiêu bạt, giang hồ khắp đó đây.
04 Tháng Mười Hai 20181:25 CH(Xem: 80)
Tự nghìn xưa thi ca và âm nhạc đã thể hiện tiếng nói mang niềm rung cảm dạt dào, sâu đậm của con tim.
27 Tháng Mười Một 20189:31 SA(Xem: 116)
Đặng Thế Phong có hai mảnh đời khác nhau. Cuộc đời của ông khi bố ông còn sống, và cái thời kỳ sau khi bố ông mất độ năm 1935.
21 Tháng Mười Một 201810:51 SA(Xem: 132)
Tạp chí Văn (trước 1975), ngoài là bệ phóng / bệ nâng của nhiều tên tuổi văn chương Việt, còn là một gallery thu nhỏ
19 Tháng Mười Một 201810:28 SA(Xem: 126)
Trong thơ tình, tình yêu là kẻ chiến thắng sau cùng. Chứ không phải lý trí, đạo đức, chính trị hay lịch sử. Bao giờ và ở đâu cũng thế.
13 Tháng Mười Một 20189:20 SA(Xem: 94)
Trong số những tên tuổi ngời sáng đó, tôi chú ý đến Hoàng Lộc
05 Tháng Mười Một 20189:47 SA(Xem: 231)
Ngoài sự khiêm cung ra, tôi đoán ông cũng muốn bày tỏ lòng yêu mến ngôi trường mà ông đã sống trong đó gần 5 năm như một sinh viên bình thường.
03 Tháng Mười Một 20189:33 SA(Xem: 137)
Trần Doãn Nho, tôi không biết gì nhiều về anh, ngoại trừ những truyện ngắn trên Văn đọc được trước năm 75. Và chỉ biết mang máng anh đã từng là nhà giáo như chúng tôi.
22 Tháng Mười 201812:58 CH(Xem: 242)
Cá nhân, tôi muốn mượn câu thơ trên của cụ Nguyễn Du, để chỉ cõi-giới thi ca, một người tên: Thanh Thảo
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19584)
Ký sự văn nghệ dưới đây của nhà thơ Du Tử Lê, viết về thi sĩ Đinh Hùng, được trích từ tác phẩm “Năm Sắc Diện, Năm Định Mệnh” do nhà Tao Đàn Saigon, ấn hành tháng 6 năm 1965.
(Xem: 20354)
Nói đến những hoạt động của thi sĩ Đinh Hùng mà không nói tới ban Tao Đàn, theo tôi là một thiếu sót lớn.
(Xem: 19101)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22212)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 22182)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 366)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5604)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 833)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12144)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1641)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 529)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 600)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20444)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15244)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12823)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16085)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14131)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12583)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10584)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9772)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9933)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9105)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8680)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9995)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15145)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21585)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27337)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18818)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19937)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24145)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21916)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18302)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,999,161