Thư Cho Bố

07 Tháng Năm 201012:00 SA(Xem: 1809)
Thư Cho Bố

  Orchid Lâm Quỳnh

 Ngót nghét vậy mà đã 5 năm trôi qua. Con tưởng chừng món quà con gởi Bố cách đây 5 năm, đánh dấu cho tuổi 60 của Bố là to lớn, vĩ đại, là ngàn năm có một... Lúc ấy, con cùng Mẹ thực hiện Tuyển Tập đầu tiên dành cho Bố. Cũng chính lúc ấy, khi chưa kịp bước qua tuổi 20, ngông nghênh, háo hức, một chút hoang tưởng... con cho rằng, mình đang đội đá vá trời, đang lấp biển dời sông.

 Nhưng con đã lầm, con đã sai. Cũng như con đã sai, khi, trong suốt những năm trời trôi qua, con đã âm thầm giận Bố !? 

 Con đã rất giận Bố! Nói đúng hơn là con giận cái bóng của Bố, cái bóng của ông Du Tử Lê, đã lấp kín, đã phủ trùm...

 Cái bóng của ông Du Tử Lê, đã che khuất, đã lấp đầy mọi nẻo đường, không một kẻ hở, cho tên con lóe sáng.

 Và, cho tới ngày hôm nay, không ai biết điều này, kể cả Mẹ. Là con giận Bố lắm! (Con là một đứa rất ích kỉ nhỏ nhen!)

 Không giận sao được, khi mà tất cả những bài văn con viết, cứ đâu đó, lừng lững, uy nghi, vững chải...cái bóng của ông Du Tử Lê. Một cái bóng, đè bẹp, phủ trùm, uy nghi, vững vàng đến phát ghét! 

 Không giận sao được, khi con đã rất nhọc công, tự tìm hiểu, nghiên cứu, đọc rất nhiều sách báo, để thực hiện cho riêng mình, những chương trình giới thiệu âm nhạc, những bút ký văn chương...để rồi khi phổ biến, đằng sau những lời chê, khen, con luôn phải đón nhận 1 câu:"Thế Bố viết cho con đọc đấy à?", "Có phải ông Du Tử Lê viết dùm cho Orchid Lâm Quỳnh !"

 Con đã tìm cho mình nhiều cách, để phủ dụ, để an ủi, để dỗ cơn giận của mình... Con đổ cho tại, số tuổi ít ỏi, con đổ cho mình đã ở trong cái thời mà, nền văn hóa đã quan niệm chỗ đứng dành cho người phụ nữ luôn nằm sau chiếc bóng của đàn ông. Nhưng vượt trội hơn hẳn những yếu tố trên, con đã tin rằng, chính Bố, chính tàng cây quá rộng của một Du Tử Lê, đã bao trùm hình ảnh nhỏ bé của con. Con thầm oán giận cái tên, Du Tử Lê, cái sự nghiệp văn chương quá đồ sộ của Bố. 

 Cho đến một buổi sáng tháng 2, con đã bị đánh thức bởi một cú phone của Mẹ: "con và Hân lên nhà thương gấp, Bố bị cancer, rất nặng!"

 Con bàng hoàng, đến nỗi, con đã không kịp nhận ra, sự hốt hoảng của Mẹ, một người đàn bà đã trải qua quá nhiều thăng trầm, tưởng chừng, đã miễn nhiễm với nỗi đau.

 Sau gần hai năm ra vào nhà thương như cơm bữa, Bố đã gần như buông hết mọi công việc. Bố giao cho con tất cả mọi lo toan của gia đình. Con đã thay Bố quyết định từ việc lớn đến việc bé. Và, tưởng như mọi việc trong nhà không còn cần Bố nữa. 

 Nhưng, một lần nữa, con đã lầm. Những tưởng chỉ riêng mình Bố phải hứng chịu những đau đớn của căn bệnh ngặt nghèo, mà cả nhà, hẳn cả căn nhà nhỏ của chúng ta nữa, cũng phải hứng chịu. Lũ cá chẳng ngoi lên mặt hồ, vì không có mỗi sáng Bố chăm lo. Lũ chim đứng lặng trong chuồng, ngơ ngáo, thất lạc... Đến con Chí Phèo cũng chẳng thèm chọc phá, tí tởn với con chim sẻ màu trắng của Bố, để sáng nào cũng chạy quanh quất, bởi bị Bố rầy. Trong suốt thời gian Bố ở nhà thuơng, anh H đã không biết đỗ tội cho ai, khi bị con rầy rà, trong nhà quá nhiều tàn thuốc lá. Cây cối trong vườn, khô héo, ủ rủ, chết lặng...nhớ hơi hướm của Mẹ.

 Và, đáng sợ hơn hết, con đã nhận ra sự hốt hoảng của Mẹ. Sự hốt hoảng, thấy rất rõ, ở một người đàn bà, tưởng chừng như miễn nhiễm trước mọi tai ương. Mẹ đã bỏ hết những công việc, để ở trong nhà thương, bên cạnh Bố, suốt hơn một tháng trời. Cũng may chị Quỳnh (y tá) đã tìm được cho Mẹ cái giường xếp, để tối, Mẹ không phải gật gà gật gưỡng trên 2 chiếc ghế đâu lại. Con hiểu ra, Mẹ đang lo sợ, sợ một cô đơn, một vắng mặt, một bóng mát trong buổi xế chiều.

 Con nói với Mẹ, mãi đến khi Bố bịnh, mãi đến khi cái tàng cây lẫm lẫm, uy nghi kia quay lưng, lấy đi bóng mát, con mới nhận ra, cả nhà, và hơn ai hết, chính con, đã cần Bố biết bao. Chính con, cái mầm non tơ nõn, chớm nhú vào đời kia, cần biết bao nhiêu, tàng cây cổ thụ, gốc đa vững chải, che chắn nắng, mưa. 

 Sinh nhật 65 của Bố, 2007, cũng là đánh dấu 50 năm tàng cây Du Tử Lê trong văn học, con dành tất cả số tiền lương của con, trong những ngày đầu tập tễnh làm cô giáo ở Cerritos college để hoàn thành Tuyển tập thơ Du Tử Lê 2 cho Bố, như một đánh dấu sự làm lành của con, một đứa ganh tỵ, ghen ghét, đố kỵ , và một chút...oán trách tàng cây cổ thụ văn học Du Tử Lê . 

 Và giờ đây, con không là con bé nhỏ nhen của 5 năm về trước, con nhận thức được rằng, món quà con dành cho Bố, quá nhỏ so với vốn kiến thức Bố đã nuôi dưỡng cho con suốt bao nhiêu năm. Con sẽ không bao giờ giận Bố nữa. Con sẽ không trách móc ghen tị với sự bền vững của một, Du Tử Lê. 

 Và giờ đây, Bố biết không, mỗi khi hoàng thành xong 1 bài viết, gởi cho báo, đọc trên đài... chính con, rất TỰ TIN, để nói với Mẹ rằng: "Mẹ ơi, Mẹ chuẩn bị tinh thần để nghe 1 bài mới, của ông Du Tử Lê, dở!". Một wrong Du Tử Lê, một Du Tử Lê bị lỗi, mộ du Tử Lê bị sai... 

 Con, bé Quỳnh "đen",

 (9-07)

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Bảy 2020(Xem: 1005)
11 Tháng Ba 2020(Xem: 7626)
11 Tháng Ba 2020(Xem: 10930)
31 Tháng Giêng 2020(Xem: 5575)
14 Tháng Giêng 2020(Xem: 8897)
22 Tháng Mười 2019(Xem: 11660)
17 Tháng Ba 2018(Xem: 10085)
11 Tháng Năm 2017(Xem: 4295)
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 7189)
Những người theo dõi sinh hoạt âm nhạc ở miền Nam Việt Nam vào giữa thập niên 1960...
(Xem: 2231)
Khi gặp Bùi Xuân Phái, thấy nhau, chúng tôi cùng bùi ngùi. Chúng tôi không nói được với nhau một lời nào!.! chỉ nhìn nhau. Mặc cho những giọt mắt già nua, hiếm hoi, lặng lẽ chảy…
(Xem: 15341)
dutule.com: Chúng tôi đăng lại, bài Du Tử Lê viết về bạn mình, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, như món quà muộn, mừng Sinh Nhật anh.
(Xem: 9565)
Nhìn lại toàn cảnh 20 năm văn học, nghệ thuật miền Nam
(Xem: 684)
Trần Thanh Hiệp ghi nhận rằng “lịch sử” thơ Tự Do ở Việt Nam, đã chào đời khoảng cuối thập niên 1920, đầu thập niên 1930.
(Xem: 8700)
Có dễ một triệu năm, hay một triệu năm lẽ, tôi gặp. Không phải dáng núi. Dáng núi vòi vọi cao, ngất ngưỡng, ảm đạm, nghiêm minh.
(Xem: 905)
Anh Lê, những gì anh đã cho em, đã thương em, tấm lòng đó còn mãi mãi.
(Xem: 336)
Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách. Tên sao người vậy. Anh đã sống và viết đến những giây phút cuối cùng.
(Xem: 1565)
Nói như Orchid Lâm Quỳnh, không có cái gọi là “better place” cho bố, vì bố đã rất ấm áp, bình an trong ngôi nhà đó. Thiên đàng ở đâu thì kệ nó chớ!
(Xem: 400)
Hôm 13-8-2016, Du Tử Lê từ Mỹ trở về Huế, xứ sở mà nhà thơ đã có dịp nhiều lần ghé đến trong hàng chục năm trước.
(Xem: 12015)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 1412)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 2470)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 2921)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 2827)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 22665)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 17145)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 14862)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 18139)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 16066)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 14643)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 12422)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 11412)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 11502)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 10739)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 10443)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 17216)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 24047)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 29038)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 20542)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 21912)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 25591)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 24467)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 20674)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,653,124