Nghe dậy từ tâm một ngón tay

08 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 2231)
Nghe dậy từ tâm một ngón tay

Tôi trở dậy lúc tám giờ tối. Căn nhà im. Cái im lặng lênh láng của những triều nước dềnh lên từ một bãi bờ xa khuất. Đã lâu, tôi không còn bữa cơm chiều. Hai tuần nay, khi sửa soạn để rời bỏ căn nhà, nơi tôi đã có gần mười năm sống với; các con tôi đã phải tự tìm lấy cho chúng một nơi chốn. Những căn phòng ấm áp, đầy ắp tiếng cười; nay, trơ trẽn phô những góc phòng tênh hênh rác rến. Cũng lâu, Nhím không còn đặt chân tới đây. Buổi sáng muộn, một mặt sân không dấu vết. Buổi trưa qua, lặng lẽ những tàng lá bơ ngả mầu huyết dụ. Tôi thường ngồi lại trong căn phòng, ngày xưa, phòng của các con tôi. Chương trình tivi xế chiều, không gì khác hơn, loạt phim hài hước. Tôi hay ngồi như thế, một mình, chờ bóng tối vây quanh. Chưa bao giờ như lúc này, tôi hiểu rõ, rất rõ. Thế nào là sự cô quạnh. Thế nào là nỗi âm u thăm thẳm chảy xiết một vực giếng. Những ngày không có Nhím, những ngày liên tiếp, Nhím dạt trôi về một góc trời kín lấp nào đó, tôi vẫn ra vào căn nhà đang võng xuống trong nỗi trống không quạnh quẽ của nó. Nhím không bao giờ hiểu được nỗi quay quắt của tôi. Nhím không bao giờ hiểu được, những cuối khuya, trở mình trên chiếc giường lòi ngoi những chiếc lò xo, tôi nghe xương mình chuyển động cùng sự dãn ra, co vào của những khung sắt. Những đêm một mình, nhìn ra bầu trời. Khoảng đen tối mịt mùng. Tôi đã bao lần tự hỏi, Nhím ở đâu? Ở đâu? Làm gì lúc này? Buổi tối chủ nhật, trở về từ một chỗ ngồi quen thuộc, chỗ ngồi lâu rồi, đã không bao giờ còn là hai; bước xuống chiếc xe xộc xệnh của Nam, tôi tra khóa vào ổ. Những tiếng sắt thép chạm nhau, như tiếng nghiến két két của đôi hàm răng xiết. Mưa nối liền trời đất. Cánh cửa mở. Những tấm nệm dựng sát bờ tường. Đống quần áo bung khỏi thùng giấy. Mùi ẩm lạnh bốc lên. Tôi chùn chân. Nỗi đơn lạnh, sự tẻ nhạt của đời sống, những tưởng đã quen, chợt biết: chẳng bao giờ người ta có thể quen được với sự tẻ nhạt. Nhớ những đêm trở về từ những con đường quen thuộc, Nhím rực rỡ như một bông thủy tiên, trắng ngất. Đôi môi cong, vầng trán rộng, chiếc mũi ngon như một thỏi son dậy mùi thơ dại... Nhớ những đêm trở về từ ngôi quán quen. Cầm lên bàn tay. Bàn tay có những ngón vun xới. Những ngón giận hờn. Ngón khổ lụy, Bàn tay Nhím. Bàn tay những đầu ngày, những cuối khuya lùa trong làn tóc rối. Nhớ những rét mướt thu mình trong ánh sáng những ngọn đèn cô độc... Tôi tự hỏi, Nhím ở đâu? Nàng đang ở đâu giờ này? Trí óc tôi đầy ắp hương thơm. Thân thể tôi đầy ắp thương nhớ. Chẳng bao giờ Nhím có thể hiểu được những đớn đau tôi, những dầy xéo tôi, những khát khao tôi, lửa ngọn. Chẳng bao giờ Nhím hiểu được, với tôi, nàng chính là lẽ sống cuối cùng của một đời đã thừa, giông bão.

Đẩy cửa bước vào căn phòng cuối cùng còn lại. Căn phòng còn mang ít dấu vết của đời sống. Căn phòng của đợi chờ tận tuyệt. Mưa, nghe được từ mái cao. Những giọt đời thánh thót chảy. Ngồi xuống với trái tim bỏ lại giữa ghế bàn. Tôi nhủ tôi. Tôi nhủ tôi hãy khuất. Đời đã chẳng còn chi khi cuối cùng, một bàn tay cũng lạnh. Đời đã chẳng còn chi, khi cuối cùng, một bờ vai cũng thiếu. Nói gì một làn môi. Nhớ gì một mái tóc. Nhím, ngọn dao đời khắc nghiệt, đã chém. Vết thương đời, cuối kiếp, đã ngập. Ngồi xuống một góc giường, ngước nhìn đám quần áo treo lơ lững, ngó tới những bị rác xếp quanh. Tôi thấy, dường đời sống tôi, chỉ còn như một thừa thải. Tất cả đã tắt theo bước chân Nhím, về khuất bên kia, tiếng cười.

Bé con, những ngày mưa dầm dề vẫn còn chảy mãi trên đời sống ta, trên tâm hồn ta, trên trái tim ta héo quắt, đợi chờ. Bé con, có phải chúng ta đã thất lạc nhau; và em, đã bước ra rất xa khỏi đời ta, nắng cháy. Những ngày bão rớt. Những ngày mưa. Mưa, như những lời nguyền đuổi theo ta về tới chân trời mục rã. Bé con, đời sống ta còn gì, còn gì khi em khuất? Ôi nỗi dấu yêu mù lòa. Buổi chiều. Con đường. Trí nhớ. Nỗi lầm than và tiếng hát, đi qua. Cánh cửa đời ta, một đêm mở ra, nỗi chết chập chờn và, âm u dềnh lên từ những tấc thịt da ôi, nẻ. Bé con, yêu dấu, bờ bãi cuối cùng, vầng trăng thứ nhất. Giữa đêm ta, ngọn đèn ai, sắp tắt. Giữa đêm ta, bước chân nào không còn tới nữa. Thì ngày mai, cũng chỉ là rớt bão, mà thôi.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 4519)
01 Tháng Tám 2017(Xem: 8626)
27 Tháng Chín 2016(Xem: 2781)
19 Tháng Sáu 2016(Xem: 6870)
16 Tháng Năm 2016(Xem: 8368)
07 Tháng Năm 2016(Xem: 4951)
10 Tháng Tư 2016(Xem: 5721)
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 131)
Trần Quốc Bảo đã rất sớm, có trong máu huyết cái tinh thần ghi công và, bày tỏ cụ thể lòng biết ơn những văn nghệ sĩ
(Xem: 208)
Bây giờ, trại đảo buồn chỉ còn trong trí nhớ rụng rơi, mờ nhạt…
(Xem: 213)
Dường như thảm kịch đất nước, lẽ sống / chết đã khiến Trần có một trái tim lớn hơn tuổi thật của mình, rất nhiều.
(Xem: 218)
Tôi cho Đinh Trường Chinh đã rất tinh tế khi ghi nhận rằng, đôi khi “sự thân thiết có thể đến từ những thứ nhỏ nhặt…”
(Xem: 201)
Tôi rất thích tính chân thật, không làm dáng của họ Nguyễn, khi ông mở đầu phần dẫn nhập cho những bài thơ của mình
(Xem: 248)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 11866)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1236)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5942)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1489)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 202)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 353)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20117)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14997)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12516)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15715)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13828)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12300)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10310)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9580)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9689)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8909)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8517)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9651)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14926)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21249)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27097)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18578)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19671)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23935)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21608)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18065)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,861,645