LÊ MINH HÀ - Một Chuyện Buồn Nho Nhỏ

22 Tháng Hai 201212:00 SA(Xem: 7848)
LÊ MINH HÀ - Một Chuyện Buồn Nho Nhỏ

duythanhtim-content-content


Hắn tự hào là người Việt. Bao giờ hắn cũng cải chính khi được nhận diện là người Tàu, Nhật hay Triều Tiên. Dù đã đặt đơn tỵ nạn. Tỵ nạn chính trị hẳn hoi. Một cách chối bỏ Tổ quốc Xã hội chủ nghĩa phổ biến và bắt buộc của những người như hắn ở đất này.

Nghĩ về điều đó, hắn lại buồn cười. Rồi cười buồn. Chính chị với chả chính em. Nước không chính được pháp. Dân không chính được danh. Đành thoát thân bằng cách vượt biên hợp pháp. Bằng đường không. Không sợ chết vì vượt biển.

Hắn ba mươi tuổi. Hơn một chút. Nào hắn có định thế đâu. Các cụ xưa bảo "tam thập nhi lập". Có thêm một chút gì khác thường trong óc, khéo ra có thể thành anh hùng. Như Nguyễn Huệ?!
Nhưng làm gì cũng phải có thời có thế. Thời thì dễ gì đổi được. Thì phải có thế. Thế là gì? Như hắn tự nghiệm suốt thời sống cuộc đời trí thức xã hội chủ nghĩa ở nhà, thế là ghế của bố, là tiền của mẹ. Hắn làm gì có.

Cha mẹ hắn, (mà hắn gọi là thầy u), chừng hơn mười năm trở lại đây mới dám ngày hai bữa, để nuôi hắn học thành tài, rồi thành người thất nghiệp không chính thức. Hàng tháng, hắn nhảy xe khách về thăm các cụ, tiện thể cõng ra Hà nội ít gạo ngon. Gạo quê mới xay lắm chất, không cần thịt cá, ăn ngọt lắm. Ăn thế, hắn đủ sức mang danh "viện sỹ" của một viện nghiên cứu thuộc Bộ văn hóa đang ngắc ngoải vì phải tự hạch toán, hàng đêm cắp sách đi học ngoại ngữ, chờ một dịp may xuất ngoại.


Xuất được rồi, hắn ở lại luôn. Nước này đủ rộng để hắn kiếm được một phòng thuộc quản lý của xã hội. Cũng phải chung đụng với nhiều dân tộc thuộc năm châu. Song quả thực rộng hơn hẳn căn phòng tập thể cấp bốn ngày trước hắn được phân ở với ba ông độc thân làm cùng viện. Nước này cũng đủ giàu để hắn chép miệng chịu nhục cho một tương lai năm năm, mười năm, hai mươi năm nữa của gia đình. May ra, hắn có thể gửi tiền về để ở nhà xoay xở cho một mảnh đất, xây lấy cái nhà, rồi tùng rinh rinh cả nhà ra Hà Nội, và thu xếp cho một đứa em chậm mồm chậm miệng đi lao động xuất khẩu ở đâu đó.

Vậy mà cũng chẳng dễ. Đồng bạn tỵ nạn của hắn người ta đi làm ầm ầm. Làm chui thôi. Vẫn ăn tiền xã hội. Lâu lâu bao gái một lần. Xấu đẹp miễn bàn. Miễn là đàn bà thật. Việc cũng tầm thường, nói giản dị và cao qúy là lao động giản đơn. Chẳng cần một mồm tiếng cũng làm được. Vì họ khoẻ. Lại bạo.

Còn hắn, mang tầm vóc phổ biến của con dân châu á, đúng hơn là của một dân tộc anh hùng đói ăn nhiều thế kỷ, lại ác hại là hắn cận, thành thử mặt hắn, với cái kính chồm chỗm trên mũi, tuy có phồng ra nhờ bơ sữa vẫn thiểu não làm sao ấy. Hắn đầy một đầu ngoại ngữ, trừ tiếng nước này, sang đây đi xin việc chẳng khác người ngọng. Lại mắc tật của bọn trót học hành, mở miệng là tính ngay đến chuyện chia động từ và biến đổi cách, thành thử lại không bằng kẻ tập mãi vẫn lắp bắp "Việt Lam muôn lăm". Đi xin việc, người ta nhìn hắn nghi ngại. Đến lúc hắn mở miệng thì tử tế nhất hắn nhận được câu " Es tut mir leid...", "Đáng tiếc là...". Mà nhiều khi cũng không phải mất thời gian hỏi người ta đã "nain" "nain" rồi.

Dù sao, trong huyết quan hắn vẫn chảy dòng máu quật cường của con cháu vua Hùng. Túng. Thì tính. Hắn ngọ nguậy. Rồi vùng. Sang phía đông, nguyên là cả một nước xã hội chủ nghĩa khi xưa. Đông Berlin bây giờ là Mechca của những người phụng thờ khói thuốc (lá). Tất nhiên là khói thuốc người Đức hút.

Hắn sẵn một bụng tiếng Nga. Hồng quân Liên xô (cũ) đang chờ về nước là bạn buôn lý tưởng. Hắn nhận thuốc. Rồi giao cho các cựu vici Việt Nam, những đồng hương khốn khổ. Hắn chỉ đủ liều đến thế.

***

Bây giờ, hắn đã giàu, khá giàu. Nhưng hắn vẫn vẫn là hắn. Soi gương, hắn thở dài. Hàng ria con kiến trồi ra trên cặp môi mềm, (theo lời cô bạn gái khoa văn ngày xưa hắn theo đuổi thì nét môi đó thường chỉ có ở những người vất vả, dễ bị tổn thương), không đủ làm cho hắn có cái vẻ lì lợm cần thiết trong nghề nghiệp mới. Đôi mắt hắn vẫn ngơ ngác sau cặp kính. Nhìn hắn, không còn vẻ tội nghiệp nữa, mà buồn cười.

Nhưng mà hắn không cười được. Lính Nga rút về, đi có đội ngũ hẳn hoi, sau ảnh Lenin và cờ đỏ(!?) để lại đằng sau đội ngũ những người bán thuốc Việt Nam thất nghiệp, lo quắt ruột vì tiền nộp thuế cho maphia và đủ thứ tiền khác đang làm lẹm đi số vốn đã gom góp được nhờ tận tình phục vụ dân bản xứ nghiền thuốc ít tiền.

Hắn muốn về. Về làm trọc phú Việt Nam thôi. Đường công danh của hắn đoạn rồi. Có điều hắn không về được. Chẳng hiểu từ bao giờ hắn nhiễm cái tính "nước tới đâu bắc cầu tới đó". Ngày đi, tưởng sang tới đất này là khó. ai ngờ trở về Việt nam quê hương ta còn khó hơn.

... Hắn vẫn sống, trong tình nhân đạo của dân bản xứ, ung dung hơn bà con ở nhà sống trong tình hữu nghị với nhân dân các nước Lào và Campuchia. Hắn vẫn chưa có vợ. Và năm nay xấp xỉ cái tuổi nhi bất hoặc rồi.

Giờ hắn càng ít nói. Thi thoảng hắn đến nhà tôi, lừ lừ uống bia - thứ đồ uống ngày xưa hắn không biết uống, vì nhiều lý do, mà hắn thường chỉ nhấn mạnh một lý do rằng hắn không muốn mang danh bét nhè.


8. 1994

Lê Minh Hà



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Sáu 20189:22 SA(Xem: 247)
Những tiếng dô dô vui vẻ cất lên, và những lon Tiger tiếp tục được khui ra, chảy tràn cả trên mặt bàn.
29 Tháng Năm 20189:09 SA(Xem: 992)
Hai Lượng tỉ mỉ chỉ cho Bảy Đặng cách bầu đất trộn tro trấu, bột xơ dừa để ươm hột măng cụt.
14 Tháng Năm 20189:21 SA(Xem: 327)
Căn nhà của cha mẹ tôi dựng trên một khu đất rộng, chung quanh có hàng rào, là những cây chè tàu được cắt ngay hàng thẳng lối, có cổng ra vào được xây cao, có bức tường thành bằng quánh bao bọc.
10 Tháng Năm 201810:50 SA(Xem: 1217)
Mùi bùn non từ cửa sông theo gió chướng cuối năm lộng về khiến tôi ngây ngây mùi nhớ!
02 Tháng Năm 20181:59 CH(Xem: 197)
Tôi gặp nàng trên con đường đất đỏ chạy ngoằn ngoèo qua những chân đồi miền Yên Kỳ Phú Thọ.
23 Tháng Tư 201810:18 SA(Xem: 197)
Chỉ còn một tuần nữa "cái ngày định mệnh" của một dân tộc lại trở về trong tâm tư của một người trai ba mươi tuổi / bốn mươi ba năm về trước.
17 Tháng Tư 201811:40 SA(Xem: 242)
Trên bàn đá trong căn chồi, chạng vạng như lọt thỏm bên những dấu bàn cờ tướng.
26 Tháng Ba 201812:12 CH(Xem: 1648)
Trăng Chòm Xoài (1) chếch ngả về Tây. Tôi mơ màng nghe loáng thoáng chị Hai ru con:
24 Tháng Ba 20189:30 SA(Xem: 244)
Thu Hà tấp xe vào bên lề phải phía đối diện với trường của Trân, con trai nàng rồi ngừng hẳn lại.
14 Tháng Ba 20189:19 SA(Xem: 233)
Trải dài dưới chân dãy Hy Mã Lạp Sơn, cao nguyên Dharamsala là một thành phố nhỏ thanh bình, trong xanh ẩn mình trong những cánh rừng thông cao vút bạt ngàn.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 33)
Tôi rất thích tính chân thật, không làm dáng của họ Nguyễn, khi ông mở đầu phần dẫn nhập cho những bài thơ của mình
(Xem: 141)
Tuyển tập này, cũng nên được nhìn như một ghi nhận tình bạn lấp lánh, thuở họ còn đủ ba người.
(Xem: 202)
Khởi thủy khi tìm về nhạc Việt, Elvis Phương chỉ biết một bài duy nhất là ca khúc”Mộng dưới hoa”, thơ Đinh Hùng, nhạc Phạm Đình Chương!!!
(Xem: 214)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 11772)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1025)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5822)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1371)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 9934)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
(Xem: 134)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 287)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20038)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14922)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12440)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15622)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13738)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12210)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10233)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9516)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9610)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8834)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8460)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9571)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14858)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21126)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27027)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18493)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19608)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23871)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21535)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17990)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,836,981