TRANG N. - vết thương cũ/ mới (cũng) vừa thôi nôi.

26 Tháng Giêng 201012:00 SA(Xem: 28362)
TRANG N. - vết thương cũ/ mới (cũng) vừa thôi nôi.

blankChú Lê đem về quyển “nếu cần, hãy cho bài thơ một tên gọi”. ta một quyển và anh một quyển. ta viết thêm lên quyển của anh: “cũng, nếu cần, hãy gọi bài thơ bằng một tên, khác”. ta muốn nhắc nhở anh, rằng: tên gọi nào đó, dù có để nhắc nhở, để thuộc về… rồi thì cũng chẳng có ý nghĩa gì một khi ký ức liên quan đến chúng thất lạc. khi sợi dây ký ức nối liền chúng không còn, ta phải gọi chúng bằng một tên khác để chúng có một nơi mới, thuộc về. dẫu là thế thì anh- một “yêu dấu” (được gọi tên) là chưa hề khác và không thể nào khác dù anh đã thất lạc trong ta qua hơn một ý niệm chia xa.

một đồng nghiệp trong một lần cùng ta đi xem cuốn phim “perhaps love” đã hồn nhiên thốt lên: “sao cô ấy bỏ anh này đến hai lần mà anh ta vẫn còn yêu”. tự nhiên, ta bật cười với ý nghĩ: bỏ nhau hai lần thì sao chứ, tình yêu là tình yêu, phải là tình yêu, mãi mãi là tình yêu mặc kệ số-lần-đếm-được hoặc không-đếm-được của sự phụ bạc, quay lưng. cùng lúc, ta cũng có cảm giác tội nghiệp nhân vật nam đó, bởi anh ta đã chọn cách cầm tù chính mình trong một tình yêu vô vọng. suy nghĩ lại, không ai cần thiết phải nói hai chữ “tội nghiệp” – không hề- với một người ý thức: sống với và sống cùng sự lựa chọn của mình. bằng cách đó, anh ta đã đi đến định phận của chính mình. sự giải thoát không thể có ở nửa đường số phận. và, nó cũng hoàn toàn không có khả năng xảy ra khi mình chưa gặp được số phận của chính mình. như vô số đường thẳng đi qua đời sống này, ta hiểu, sự an nhiên là một đường tiếp tuyến, nó chỉ thực sự có khi con đường chúng ta chọn chạm vào được tiếp điểm bình yên.

đêm sâu. ta thức lâu hơn để nghe tiếng mưa ào ào xối xả. Sài Gòn lại có mưa đêm. mưa về đêm, đôi lúc, cũng hiếm hoi như ngày đầy gió. ta trong/ngoài… ta lạ/ quen… cũng với vết thương hồ như còn rất mới. những điều ta trăn trở không thể ngăn ta trong sự giận dữ đánh vỡ đi hằng sớm mai trong trẻo để đổi lấy những chiều đầy gió, bất lành. ta quen sống với gió, những cơn gió lớn thường nhắc nhở ta sự hiền lành, cần thiết, không chỉ cho riêng anh. ta biết, đời sống có dành cho ta những thứ thuộc về. anh mãi mãi là một niềm đam mê mà ta không biết làm cách nào để mất.

ta đã hoang mang về một sự ra đi có thật khi không chọn ở lại với thế giới của “những vì sao”. niềm đam mê nào ở thế giới ấy làm cho ta không thấy được điều mình đánh mất. ta chưa hề có một mảy may nuối tiếc ngoại trừ những lúc đối diện với điều bất mãn, thở dài. đọc được blog của em trước khi, cũng như ta, rời xa “những vì sao” thân thuộc. (ta dùng chữ thân thuộc cho em. ta không tìm được một chữ thích hợp nào khác, cho mình.) ta đã không bình yên trong cái thế giới đầy những vì sao ấy dù không hề mảy may nuối tiếc nhưng ta vẫn cảm thấy mình đã không chọn một điều cần thiết cho mình vì ta sợ ánh sáng, thứ ánh sáng không làm ta nhận diện được chính mình.

yên bình...

mưa khi chiều muộn… ta cuộn người ngồi chơi vơi bên cửa sổ tầng 16 trên văn phòng. những dòng xe, trong tầm nhìn từ trên cao, dường như không còn hối hả. dòng sông Sài Gòn thong thả trôi yên bình.

mưa...
mưa trắng trời gợi ta nhớ đến anh, nhớ T., nhớ D., nhớ N., nhớ.... cảm xúc lúc bền vững, lúc mong manh trong sự kết thành một cách cẩu thả của trí nhớ: giấc mơ bên ô cửa sáng đèn, bài nhạc quen, đến những đôi cánh, những viễn cảnh và anh, anh, anh... rồi lại anh cứ chầm chậm trôi qua và trôi xa...

đã có lúc ta ước ao khi những giận dữ đi qua, ta và những "yêu dấu" đã qua cùng hiền hòa trong những điều đã có. nhưng, chưa dứt niềm ước ao đó, ta nhận ra mình chẳng thể hiền lành, với riêng những "yêu dấu" đã mời gọi sự kiêu hãnh, không cần thiết, trong ta quay lại.

ta đã thấy một mặt trái của chính mình. Những người như ta chẳng khác nào kẻ đu dây đi thăng bằng trên chính đời sống của mình. Kẻ bản lĩnh và ngông thì nhún nhẩy. Kẻ ngông mà không bản lĩnh thì cũng nhún nhẩy và… té ngã. bằng cách nào đó, ta đã hiểu, đằng sau may mắn của ta là bất hạnh của một, hay nhiều ai khác. Trước những điều tốt đẹp người ta nói với nhau lời xưng tụng. Sau tất cả thì chỉ còn bóng tối, đối gương đêm, tự vấn chính mình. Giờ đây, mỗi lần có một quyết định nào đó, ta cũng tự hỏi lòng: - mình đã bao nhiêu tuổi?!

ta không còn nhiều điều muốn theo đuổi. đời sống hiện tại đem lại cho ta sự an nhiên vừa phải. ta không muốn dấn thân vào những chuyến phiêu lưu mà giới hạn của nó không khiến ta dừng lại đối diện với bình yên của chính mình. ta hình dung con đường phía trước có thể đó là một đại lộ trứ danh, hoặc là một đường nhỏ có tên, và cũng nhiều khi cũng chỉ là một đường hẻm nhỏ vô danh, heo hút. ta đang chọn con đường nào cho riêng mình?! có còn ai vẫn trên con đường đó, cùng ta?!

0809.2006

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Năm 20189:21 SA(Xem: 23)
Thơ của tác giả Lục Hân, Chân Tính Hải và Nguyển Văn Phú
25 Tháng Năm 201810:19 SA(Xem: 47)
Ngủ mê/ Giữa hoa anh đào/ trên đường băng xa lạ
23 Tháng Năm 20189:17 SA(Xem: 65)
Thơ của 2 tác giả Hồ Thanh Nhã và Trần Thoại Nguyên
22 Tháng Năm 20189:17 SA(Xem: 116)
Thơ của Trần Hoàng Vy và Huỳnh Sơn Vũ
21 Tháng Năm 20189:30 SA(Xem: 204)
Thơ Nhật Quang, Thái Bảo-Dương Đ ỳnh, Khét
19 Tháng Năm 20189:25 SA(Xem: 80)
Thơ Nguyễn An Bình, Đặng Xuân Xuyến
16 Tháng Năm 20189:23 SA(Xem: 71)
Ở dưới này là cuộc chiến để sống/ Là tranh giành từng xăng-ti hơn thua/ Người ta trút lên đầu cơn sóng gió
15 Tháng Năm 201812:23 CH(Xem: 100)
Từ sang năm cứ mỗi lần đón Tết/ Chắc chẳng còn gì…/ Gợi nhớ một người xưa!
14 Tháng Năm 20189:15 SA(Xem: 114)
Ngày xưa tôi sống vui êm/ Trong khu làng nhỏ kề bên sông đào/ Chị tôi giặt lụa cầu ao
12 Tháng Năm 20189:22 SA(Xem: 292)
Thơ của tác giả Quảng Tánh Trần Cầm, Lê Phương Châu và Tàn Chiến Cuộc
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 78)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 114)
ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một-cách-tài-ba-trong-nhói-đau-từng-khúc-ruột của cá nhân ông, trước nhất?!?
(Xem: 120)
Thời đại ngày nay là thời đại của ba dòng thác cách mạng. Từ châu Á, châu Phi đến châu Mỹ la-tinh đang sôi sục tiến lên chủ nghĩa xã hội. Cái dạ dày bỏ qua mọi xu thế tất yếu này mà đòi được ăn đủ… "
(Xem: 152)
.Khi đọc tới dòng chữ cuối cùng của tác phẩm, được tác giả đặt tên là 'Hồi kết không có hậu', tôi chợt nhận ra 9 truyện ngắn trước đó, sự thực chính là 9… 'hồi' chứ không phải 9 truyện ngắn mà, 'hồi' nào cũng là 'hồi kết không…có hậu!'.
(Xem: 226)
Gấp lại tập “Ký” dầy 200 trang của họ Đinh, tôi cũng thấy tôi muốn ngỏ lời cảm ơn tác giả.
(Xem: 11710)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 929)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5755)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1295)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 9836)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
(Xem: 81)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 233)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20002)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14872)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12384)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15539)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13676)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12162)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10197)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9477)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9562)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8796)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8426)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9533)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14819)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21065)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 26990)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18455)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19570)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23835)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21469)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17950)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,815,860