LÊ CHIỀU GIANG - Thư Gửi Thụy Vũ. Lạnh Tanh Với Chính Mình.

01 Tháng Tám 20205:03 CH(Xem: 1074)
LÊ CHIỀU GIANG - Thư Gửi Thụy Vũ. Lạnh Tanh Với Chính Mình.

Trong một lần giận chồng tê tái, tôi vùng chạy khỏi căn chung cư nhỏ, lẫm đẫm đi dọc theo hàng cây bọc dài quanh con sông trước nhà.


Cái dễ thương nhất của những cuộc “bỏ nhà ra đi,” là chúng ta luôn ngoái cổ tìm xem “đối thủ” có cuống quýt chạy theo, có hoảng hốt gọi mình trở lại hay không?

Nghiêu Đề đã chẳng làm điều đó, tôi chợt hiểu ra và thấy mình sai sai trong những giận hờn vô lối sáng nay.


Sẵn chiếc ghe của Bà Mười đang chờ đón khách, tôi vùng vằng “sang sông.” Không hiểu có phải sự làm nư như muốn ăn vạ của tôi đã khiến chiếc thuyền chòng chành, chao đảo đến nỗi nó suýt nghiêng xuống nước? 


Cũng chẳng biết qua tới bờ bên kia rồi tôi sẽ đi đâu? Nhảy xuống sông thì chắc không nỡ bởi tôi còn mê “sống” lắm...

LeChieuGiang-ThuyVu
 Lê Chiều Giang (ôm đàn) và Nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ. (Hình: Phovanblog)


Con đường cát trắng ngoằn ngoèo dài như vô tận, dẫn tôi qua nhà chị Thụy Vũ bên Làng Báo Chí. Chị Vũ và anh NĐToàn dùng chiếc ghe nhỏ của bà Mười như chiếc cầu nối để thường xuyên sang thăm chúng tôi ở Cư Xá Thanh Đa. Hôm nay, lần đầu tiên tôi vất vả tìm sang nhà chị, một mình.


Hồ Trường An hỏi thăm đủ điều khi tôi ngồi chờ chị thay áo, chải tóc. Dù bất ngờ có thêm tôi, chị Thụy Vũ cũng rủ để cùng đi gặp ai đó mà chị nói là sống ở... xa lắm. Cái nơi “xa lắm” đó giờ nhớ lại tôi nghĩ chắc chỉ là Phú Lâm hay Chợ Lớn. Sau vài chuyến xe lam, chúng tôi đi bộ, lội tắt vô những ruộng những đồng xa khuất hẳn với đường phố ngoài kia.


Ngạt ngào trong gió, tôi ngửi ra mùi của trầm hương. Nhưng nơi chúng tôi dừng lại trông chẳng có vẻ gì là một ngôi Chùa. Rất đông người xàng qua lượn lại trong một cái sân nhỏ, tay mang những dĩa hoa quả, nhang đèn và tiền âm phủ. Anh Hồ Trường An giờ mới tiết lộ cho biết, chúng tôi đi coi... “Hầu Đồng”. Hết hồn vì sợ hãi đến nỗi tôi chỉ muốn tìm đường tẩu thoát, nhưng làm sao tôi dám rời khỏi nơi đây một mình? Và thật lạ, chỉ với cái nắm tay của chị Thụy Vũ sau đó đã làm tôi yên tâm. Tôi ngồi khoanh tròn chân chờ đợi, cứ như một “đồng” rất lâu năm và chuyên nghiệp.


Bạn anh Hồ Trường An, Sìn, người mà tôi muốn chào bằng “chị” thì chị Vũ nhắc tôi gọi là “Anh”. Lúng túng với nhiều nhân vật chẳng biết Ông hay Bà chung quanh tôi hôm đó, khiến tôi chỉ còn biết ngồi im với hương khói cay xè mắt như sắp khóc và chuông mõ rộn ràng.

ThuyVu-CaoLinh


1975, cái mốc của nhiều điều và nhiều thứ... Tôi chẳng muốn than đi thở lại làm gì cả hằng trăm chuyện, mà thiên hạ đã nói gần hết. Nhưng làm sao để tôi có thể quên hình ảnh rã rời của chị Thụy Vũ, những lần chị ghé chơi nhà sau một ngày đi làm mệt mỏi. 


Một ngày mà 12 tiếng bán vé trên những chuyến xe buýt tràn ngập những người là người. Chị mong manh và nhỏ bé, chị kiệt quệ rão rệu trong inh ỏi, điên đầu của một Sài Gòn náo loạn những âm binh...


Nhờ sự tử tế của một cô bạn thân đang làm ở “Bộ Giao Thông,” chị Vũ được đi bán vé xe buýt, và dù chỉ với đồng lương thời bao cấp ít ỏi như thế, chị phải vặt vẹo nuôi nấng Khôi Hạo, Bé Thụy và Tí Teo. Ông Sìn, người tôi gặp trong Chùa vài năm truóc đó, sau 75, đã về ở để giúp chị cơm nước, chăm sóc mấy nhỏ khi chị không có nhà.


Bé Khôi Thụy, một vết sẹo ngang xương của đời, một gắn bó kỳ lạ từ mối tình mà chị thường đắng cay, trì triết: “Khi lấy Chả”, coi như là mình đã xí hết những trầm luân từ một tỷ những “Thằng Cha:” có mặt trên cái thế giới này rồi!”


Chị có sắc mặt lạnh tanh khi nói chuyện đời mình, nhìn chị mà tôi mơ hồ tưởng chị kể chuyện nhân gian, chuyện của ai khác. Phải chăng, với những khổ đau trùng trùng, có khi đã tạo ra lớp vỏ ngạo mạn lạnh lẽo, như một khí giới tự vệ hữu hiệu nhất của chị? 


Những tối chị ở lại nhà chúng tôi, phải là những rì rào to nhỏ, suốt đêm...


Mối tình đầu tiên mà chị tưởng đã đặt hết yêu thương, là một “Anh Hùng Mã Thượng,” mối tình lớn này đã khiến chị sau đó phải giam mình suốt chín tháng dài, trong căn nhà im ỉm của song thân, vì sợ những thị phi, tai tiếng... Hóa ra lại chỉ  là người “chẳng ra làm sao, rất đặc biệt là đã không hiểu chút gì về Thượng với Mã!” Bởi thế, Bé Hương chưa bao giờ được gặp cha mình, cho tới ngày Ông mất ở Sài-Gòn khoảng năm 1995.

Sáng thức dậy, khi Nghiêu Đề ngồi quấn thuốc rê, cái thuốc mà cả nước nghi là xắt ra từ những lá đu đủ, tôi rót trà nhâm nhi ngồi nhìn chị Vũ trang điểm. Có lẽ chút yêu đời duy nhất còn sót lại từ chị, là lúc ngồi vẽ đôi chân mày, mỏng dính và mờ nhạt. Đời có còn gì không để chúng ta phải tô thêm cho đậm đà? Có lần tôi đã tính hỏi chị như thế.


Chị tô son lên môi, xức chút má hồng và... ca vọng cổ!. Tôi hay cười cười với những phối hợp tréo ngoe, trật trìa chẳng đâu vào đâu của chị. Vậy mà cái chất giọng ngai ngái, khan khàn khi chị ngân nga có lần đã làm tôi suýt khóc:


       “Tưởng giếng sâu em nối sợi giây dài

       Ai dè giếng cạn, em tiếc hoài sợi dây...”

     
Có lần chị rủ tôi tới ngôi chùa Già Lam ở Phú Nhuận, Sư trụ trì là người thân với chị và nghe nói ông thuyết pháp rất hay. Chị đến không phải vì gì khác, ngoài việc có hẹn xem bói bài cho rất nhiều bà đang ngồi chờ chị ở bên ngoài, dưới bóng mát của một cây cổ thụ phía sau sân chùa. 


Trên những khuôn mặt lam lũ, đầy lo âu và tội nghiệp đó đã có thoáng chút vui mừng, khi thấy chị Vũ đến. Câu hỏi của tất cả quí bà chỉ là: “Tuần sau, tháng tới chồng tui vượt biên có ổn không?” hoặc “Bao giờ thì có tin của con trai, người đã ra ghe từ tháng trước?”...


Dưới cái nắng gay gắt của trưa hè, tôi ngồi bần thần, tò mò nghe chị Vũ bàn chuyện tương lai, quá khứ của thiên hạ qua một xấp lá bài xanh xanh đỏ đỏ.

Trúng sai gì thì chắc chỉ có Trời và chị cùng với những “khách hàng” này mới biết, nhưng có một thời gian chị đã sống lất lây với cái “sự nghiệp” vui vui này. Chị đã bỏ đi được sự vất vả của bao tháng ngày bị rượt đuổi, bởi những chuyến xe buýt triền miên trong thành phố.

ThuyVu-VanQuang


Tôi đã nhiều lần trở về quê cũ, líu lo với chị ở Lộc Ninh hay trên Sài Gòn, hoặc đi cùng chị tới nhà anh Văn Quang, người mà tôi nói đùa là chỉ có mình anh là trông gầy ốm hơn so với chị Thụy Vũ. Mỗi lần muốn rủ tôi tới chung cư Nguyễn Thiện Thuật, chị giỡn: “Sáng nay tụi mình đi café với Ân Nhân,” tôi hiểu ngay là Văn Quang, người đã viết nhiều bài “tố cáo” về “Chả” dùm chị...


Đêm qua nhận email từ chị Thụy Vũ, một email dài hơn bình thường chợt làm tôi lo lắng. Chúng tôi email qua lại nhiều lần chị đã chẳng bao giờ nói tới anh Tô Thùy Yên. Duy nhất email này chị nhớ đến anh, dù chỉ thoang thoảng với một chút u hoài, nhắc tên một người “Chồng” đã ra đi từ vài năm trước... Chị cũng nhắn tôi về chơi, trước khi... quá trễ. 

Chúng tôi đã sống cùng nhau một thời dưới những oan khiên của quê nhà. Nơi mà đời sống có những khi lẳng lặng, trầm tĩnh, đôi lúc lại hốt hoảng, vội vàng, cứ như sắp không còn kịp để làm một điều gì... Cảm giác đó sau bao năm đã chìm lắng, đã biến mất kể từ ngày tôi từ biệt chị, ra đi.


Và với email chị gửi đêm nay, tôi ngồi viết suốt bốn tiếng, tưởng đã như là một hồi âm. 


Viết, để gửi về một nơi chốn rất xa xăm, một nơi mà không biết sẽ còn có bao giờ tôi trở lại...

Lê Chiều Giang

(June 2020)
(Nguồn: Phovanblog)


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Mười Hai 20201:29 CH(Xem: 48)
rốt cùng thì người trở lại vô hình chung hòng cùng đi với tôi tới cuối đời lại là người đàn bà điếc
28 Tháng Mười Một 20205:49 SA(Xem: 176)
Tuổi nhỏ tôi quấn quít, líu lo bên nhà Chị nhiều hơn với Mẹ.
19 Tháng Mười Một 202010:43 SA(Xem: 161)
Ở đó có một cô gái mù từ nhỏ. Những đêm trăng hạ cô thường ra sông tắm…
14 Tháng Mười Một 20201:25 CH(Xem: 152)
Trời ơi trong ba tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó, chị cũng không được nhìn thấy, mặc dù nó vẫn hiện hữu. Bất giác chị ôm mặt mình nấc lên.
10 Tháng Mười Một 202012:42 CH(Xem: 252)
Tuổi biết buồn từ đó. Về sau cơn buồn vẫn đeo đẳng theo những mối tình vô vọng.
30 Tháng Mười 202011:30 SA(Xem: 201)
Thập niên 1940, khi giấy in khan hiếm, người ta dùng giấy dó in sách, vậy sách bằng giấy dó có mùi gì?
23 Tháng Mười 20202:20 CH(Xem: 252)
Tôi hạ giọng thành khẩn nhất mà mình có thể: “Nếu em cô đơn thì hãy mang anh về nuôi, thay vì ngài Ziggy này, vì chi phí nuôi anh sẽ ít tốn kém hơn ngài ấy
18 Tháng Mười 20208:06 SA(Xem: 446)
Dân ta biết tới hương vị cà cuống từ rất lâu, khoảng 2.200 năm trước, từ thời Triệu Đà lận
12 Tháng Mười 202011:31 SA(Xem: 309)
Đôi khi tôi mơ về việc sống ở Barquisimeto, có ba đứa con, và tin Chúa. Đôi khi, thậm chí tôi mơ thấy người ta đã tìm thấy tôi.
30 Tháng Chín 202010:21 SA(Xem: 356)
Đức Lưu Phương nghĩa là đức của dòng tộc mãi lưu truyền danh thơm
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 15251)
Bây giờ đã 24 năm kể từ ngày dòng văn học nghệ thuật miền nam Việt Nam bị bức tử.
(Xem: 7618)
Những người theo dõi sinh hoạt âm nhạc ở miền Nam Việt Nam vào giữa thập niên 1960...
(Xem: 2641)
Khi gặp Bùi Xuân Phái, thấy nhau, chúng tôi cùng bùi ngùi. Chúng tôi không nói được với nhau một lời nào!.! chỉ nhìn nhau. Mặc cho những giọt mắt già nua, hiếm hoi, lặng lẽ chảy…
(Xem: 15671)
dutule.com: Chúng tôi đăng lại, bài Du Tử Lê viết về bạn mình, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, như món quà muộn, mừng Sinh Nhật anh.
(Xem: 10035)
Nhìn lại toàn cảnh 20 năm văn học, nghệ thuật miền Nam
(Xem: 212)
Tiểu luận của một học viên cao học (Giáo sư hướng dẫn:Phạm Ngọc Hiền)
(Xem: 322)
Có khi nào ông biết rằng những cuốn sách của ông luôn hiện diện trong không gian ấm áp thân thuộc của tôi?
(Xem: 283)
người buồn như thể chiều khô/ bờ im cỏ dại trời ô gió gần
(Xem: 321)
A Lê, sáng nay Sài Gòn mưa nên khá buồn, em cũng vừa đốt thêm cho anh điếu thuốc. Ngày mai ở Cali là ngày giỗ đầu, mộ anh chắc sẽ nhiều hoa và khói ấm.
(Xem: 325)
Anh là người làm văn nghệ cũ mà tôi được chào đón thân tình, ấm áp nhất, cũng có thể là duy nhất
(Xem: 12293)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 1777)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 2713)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 3189)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 3075)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 22944)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 17394)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 15079)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 18382)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 16307)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 14880)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 12622)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 11614)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 11679)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 10922)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 10647)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 17440)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 24372)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 29266)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 20752)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 22172)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 25798)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 24734)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 20900)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,696,258