NGUYỄN THẾ ĐỈNH - Đoản Văn Gửi Mất, Còn Bằng Hữu.

30 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 9222)
NGUYỄN THẾ ĐỈNH - Đoản Văn Gửi Mất, Còn Bằng Hữu.

Bạn nhỏ Triệu Việt Vương thời thơ ấu của tôi ơi,

Đọc bài mày viết cho Vũ Ánh, mày có tin là tao đã khóc không? Nó là thằng bạn thân như ruột thịt và đúng là kẻ sĩ thời nay còn sót lại. Bây giờ đã về cõi khác. Suốt bao ngày đã qua, tao đã trần thân để bênh bạn tao, có lúc sùng quá tưởng đã phải chơi tới cú du côn! May mà dằn cơn nóng lại được.

Chúng nó báo tin: Vũ Ánh đi rồi, tao sững người. Chuyện không thể có mà lại là sự thật. Theo tướng số, nó đẹp như thế. Nhìn kỹ coi nó có chỗ nào để nói là chết hoảng như vậy không? Thế mà nó đi như đứa bỏ của chạy lấy người!Tao vừa đau vừa tức là thằng này chết vội để anh em bàng hoàng như vừa qua cơn động đất. Nó dễ ghét thật!

Nhưng những chữ này mới là mục đích của thư hôm nay.

Tao viết cho mày: cơn bệnh nó hành mày, nó hà hiếp mày thì tao cũng mang cảm giác là con dòi con bọ khốn nạn nào đang bò, khoét ngọ ngoậy trong nội thân tao! Tuy ít khi gặp bạn ta, nhưng trong tao, mày vẫn là người bạn ấu thời thân thiết với những năm tháng ngu ngơ của đời niên niên Hà Nội và nó như đường Công Lý của Sài gon, cách gì hai đứa có thể chạy ngược chiều? Nếu tạo hóa cải cách luật trời, cho làm lại thì tao sẽ ù té chạy đến với mày để hai đứa tìm một gốc cây bàng ở đầu ngõ Tràng An, ngồi đọc tờ Progame của cine Lửa Hồng hoặc của cine Hà nội ( Chợ Hôm), thú vị hơn là giả vờ tìm mua cái bút chì để đọc khín sách của Văn Chương Thư quán, Phố Chợ Đuổi, hay là ù té chạy qua đường Phố Huế để vào nhà sách Vĩnh Tường, tìm sách đọc mà không đủ tiền mua. 

L. ơi! Ước mơ chỉ là ước mơ thôi! Ông Tạo Hóa ở chỗ Nhân Gian không thể hiểu, đi tìm hụt hơi cũng chả tìm thấy ổng ngồi ở đâu, tao thương mày, thương bạn tao, thương tất cả những đứa cùng thế hệ. Những đứa con bà NỮ OA cũng toan đội đá vá trời, vá mãi chẳng được, trời sập, xém chết, hè nhau chạy thục mạng, mỗi đứa mỗi ngả đường định mệnh. Và tao lại gặp mày , đứa bạn nhỏ của Triệu Việt Vương của trường Nguyễn Du (trường Hàng vôi, ông Nguyên Sa nói với tao như thế ), tao là của Ngô sĩ Liên. Nhưng có ngày nào mình không đi học chung với nhau một đoạn đường để kể những chuyện chẳng giống ai, vậy mà nay thì tao cho rằng có giầu như Bill Gate hay nhiều hơn thì cũng trơ mắt ra để tiếc nuối, làm gì còn mà đổi, nó đã được cất vào cái ngăn kéo tâm tưởng của đứa nào thì chỉ có nó mở được mà thôi.

 DTL, đọc xong bài mày viết cho Vũ Ánh, tao như đứa bị mộng du đi lang thang trong chính nội tâm mình và quẩn quanh với u buồn và lạc mãi vào một chốn nào của xa xăm dĩ vãng, tao thương mày và thằng Ánh quá đỗi. Chúng ta đã chọn đường để đi. Không ân hận. Không cằn nhằn đổ thừa tại vì, hay tại cái của nợ nào...như lời Phạm gia Cổn viết cho tao, "chúng mình đã sinh ra Đúng Thời”, chứ không phải là những người lầu bầu ...sinh bất phùng thời để chạy trốn cái mình đã cúi đầu lảng tránh,.

L., viết cho mày vài dòng, dĩ nhiên kỷ niệm và tình thân của hai đứa nói bao nhiêu cho đủ và viết đến bao nhiêu cho vừa ,nhưng thà ít mà gói trọn ân tình, tao nghĩ mình vẫn thương nhau, hơn dù cả năm tao chẳng thấy cái mặt mày như thằng Ngọc Hoài Phương khoe "Tao vừa đi hầu cà phê cậu DTL về”. Nó sướng hơn tao, dong chơi bốn mùa .

Ngoài ra nếu có vì những chữ mày không ưng ý có phiền lòng thì tao xin lỗi, vì chỉ muốn cùng mày dắt tay nhau chạy về Hà Nội, chạy thật nhanh ra Ấu Trĩ Viên,nhảy ùm xuống bơi thỏa thuê cho bõ ghét L. ơi. Mong người bạn ấu thơ Triệu Việt Vương của tôi sẽ khỏe mạnh để cùng bằng hữu có với nhau ngày càng thêm nhiều kỷ niệm

Nguyễn Thế Đỉnh.

 TB: Vũ Ánh nhất định gọi tao là thằng Đỉnh “Đen”, dù Đào Quý Châu lớn tiếng bênh vực đòi nó bỏ chữ đen. Tuy nhiên tao cho là Vũ Ánh chính xác khi dùng chữ này.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 201212:00 SA(Xem: 25946)
Vẽ hoài màu xanh lục/ Kiếm hoài màu chiêm bao
12 Tháng Mười Một 201112:00 SA(Xem: 28178)
Tôi có một cảm giác thật bất ngờ khi đọc xong bài đầu thơ năm chữ. Bất ngờ như lâu lắm được gặp lại người tình xưa còn nguyên nụ cười nồng nàn tươi thắm
28 Tháng Bảy 201112:00 SA(Xem: 31586)
Văn chương phải bất chấp hết, ngập trong bùn cũng phải sục tung lên phát thành bướm và hoa,
07 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 28163)
Viết về Bố Lê mà lại viết về đời thường, là đề tài mà tôi rất muốn viết xuống; vì có quá nhiều điều để ghi lại
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 16651)
Tuy nhiên, thế hệ 1940-1950, cũng lại là thế hệ cung cấp cho văn chương miền Nam 20 năm, những bài thơ, những trang
(Xem: 9367)
Loạt bài của Nguyên Vũ / Vũ Ngự Chiêu được độc giả, nhất là giới quân nhân đón nhận nồng nhiệt
(Xem: 17651)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam.
(Xem: 12767)
Từ hồi nào giờ, giới sinh hoạt văn học, nghệ thuật thường tập trung tại thủ đô hay những thành phố lớn. Chọn lựa mặc nhiên này, cũng được ghi nhận tại Saigòn, thời điểm từ 1954 tới 1975.
(Xem: 19502)
Với cá nhân tôi, tác giả tập truyện “Thần Tháp Rùa, nhà văn Vũ Khắc Khoan là một trong những nhà văn lớn của 20 năm văn học miền Nam;
(Xem: 4269)
Tôi mượn câu thơ kết trong bài 'Đêm, nhớ trăng Sài Gòn' của Du Tử Lê để làm tựa cho bài viết này, bài viết về ông: Du Tử Lê - một nhà thơ có tầm ảnh hưởng lớn đối với văn chương Việt Nam.
(Xem: 1093)
Nói một cách dễ hiểu hơn, thơ ông phù hợp với kích cỡ tôi, kích cỡ tâm hồn tôi, phù hợp với khả năng lãnh nhận, thu vào của tôi, và trong con mắt thẩm mỹ tôi,
(Xem: 1490)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972.
(Xem: 1558)
Anh chưa đến hay anh không đến?!
(Xem: 22878)
Giờ đây tất cả mọi danh xưng: Nhà văn. Thi sĩ. Đại thi hào. Thi bá…với con, với mẹ, với gia đình nhỏ của mình đều vô nghĩa. 3 chữ DU-TỬ-LÊ chả có mảy may giá trị, nếu nó không đứng sau cụm từ “Người đã thoát bệnh ung thư”.
(Xem: 19483)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 8233)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 9191)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 8762)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 11476)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 31046)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 21094)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 25843)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 23264)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 22074)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 20165)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 18418)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 19558)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 17226)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 16359)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 24925)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 32366)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 35170)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,