Quan Tòa

11 Tháng Tám 201112:00 SA(Xem: 16811)
Quan Tòa

 vuctham_content-content

 

 Ông già bảo chàng trai, tiện thể, hãy đến thăm vị quan tòa, bạn ông, đã về hưu. Họ để đôi vợ chồng trẻ và đứa bé ở lại khu vực cắm trại.


“Cuối đời, kẻ chấp lý công minh kia lại muốn chết âm thầm! Ta sẽ gặp ông ấy trước khi quá muộn.”
“Không ngờ có người lại chọn chốn tuyệt địa này. Bác nhớ đường chứ?”
“Đừng lo, con! Ta quen địa hình ở đây như lòng bàn tay mình.”
Chiếc van ậm ừ leo dốc.
“Lâu lắm rồi không ai qua lại hẻm núi này hở bác?”
“Ừ, núi lở! Đoạn đường phía trước bất khiển dụng. Nhưng thỉnh thoảng vẫn có một ít người đến đây. Rồi họ nhảy từ ba trăm bộ cao này xuống những suối nước nóng dưới kia!” Ông già chỉ tay về phía phải, nơi dày đặc màn hơi nước trắng đục.
“Hừ, vô ích!” Chàng trai nhíu mày. “Những cái chết như vậy có chuyển đổi được gì đâu!”
“Có khi có đấy, con! Người còn sống vô tình không nhận biết.” Ông già dừng xe. Ông vẫn để máy nổ. “Một lần, vì nghĩ vậy, ta đã giết người!”
“Giết người? Bác...” Chàng trai há hốc mồm.
“Phải,” ông già cắn môi, “ta đã giết thằng bạn thân nhất của ta! Bọn ta cùng làng chài. Năm ấy, thằng con ta, bạn con bây giờ, mới năm tuổi ...” Ông trầm tư. “Không hiểu sao cô vợ xinh đẹp của ta lại tằng tịu với thằng khốn kiếp!”
“Rồi...”
“Ta rủ thằng bạn đi câu. Ta hạch chuyện, đập vỡ đầu nó rồi phá thuyền. Hẳn nhiên ta đeo phao và đã tính hướng sóng, gió để hôm sau trôi dạt vào bờ.” Ông già cười lạnh lẽo. Một vụ phán xử tuyệt vời!”
“À...cháu đã hiểu vì sao, sau này, bác thường u uất. Lương tâm...”
“Không bao giờ!” Ông già bỗng sôi nổi. “Ta bằng lòng về việc đã làm! Hãnh diện nữa là khác! Nhất là mỗi khi nhìn mặt con ta. Này, được tự hào về cha mẹ là hạnh phúc đầu tiên của trẻ. Người lớn không thể ghi dấu tội lỗi của mình trên tâm hồn con cái. Hãy nghĩ, nếu con ta, lỡ ra, sau này, biết được đôi điều tệ hại về mẹ nó ...”
“Còn nếu không có anh ấy?” Chàng trai hỏi, đột ngột.
“Cả hai kia sẽ được thong dong.” Ông già cười mũi. “Và ta sẽ rất sung sướng nếu họ, nhờ phép màu, tìm ra hạnh phúc.”
“Dù lý giải thế nào đi nữa, cháu vẫn nghĩ giết người không phải là giải pháp cuối cùng, công lý...”

 “Công lý của ta hay cái mà mọi người vẫn gọi là công lý ấy, cái nào chẳng vô tâm?” Giọng ông già lạnh lẽo.

Bây giờ chỉ còn tiếng nổ rù rù của máy xe. Gió dữ, có lẽ. Mấy bụi gai nghiêng ngả ở đầu vực. Nắng xiêu.
“Trưa rồi, bác!” Chàng trai sốt ruột. “Hãy để dịp khác đến thăm ông tòa vậy. Nên về! Họ đang đợi.”
“Ừ, họ đang đợi!” Ông già nghĩ con trai ông đang sửa soạn lại hai chiếc lều vải. Đứa con dâu đang hí hoáy quay mấy con gà mới bẫy được đêm qua. Còn thằng cháu nội có lẽ đang đuổi theo những con bướm ngoài nội cỏ. “Nhưng nếu chúng ta trở về thì cuộc sống của họ có xấu hơn không?”
“Bác... hỏi gì lạ vậy?” Chàng trai giật nảy mình.
“Đừng lấp liếm nữa!” Ông già gầm lên. “Mày và con dâu ta định tiến đến đâu nữa?” Tiếng gầm của con hổ nhảy vồ mồi.
“Cháu... Sao bác biết?” Chàng trai kinh hãi.
“Biết chứ!” Ông già gằn mạnh. “Ta có đôi mắt người già. Ta, con chim một lần phải ná. Đời con ta đã đớn đau lập lại bi kịch đời ta. Ta có đủ bằng chứng. Nhưng ta chỉ muốn nói chuyện riêng với mày.”
“À, vậy là... đi gặp vị quan tòa nào đó chỉ là bẫy gạt!” Chàng trai lồng lộn.
“Không,” ông già nghiêm nghị, “vị quan tòa ấy chính là ta!”
“Nhảm! Ông tưởng ông có thể lập lại vụ sát nhân thời trai trẻ của ông chăng?” Chàng trai cười ngất. “Đây không phải làng chài heo hút của ông ở cái xứ sở đói rách ấy! Công lý...”

 “Ta là công lý!” Ông già dõng dạc. “Ta nhân danh hạnh phúc của cháu ta. Chẳng phải ta đã bảo với mày rằng lòng tự hào về hai bậc sinh thành là thứ hạnh phúc đơn giản nhất mà cha mẹ phải để lại cho con cái hay sao? Nên biến mất trên cõi đời này đi, thằng khốn nạn ạ!”
“Nhưng nếu ông nghĩ rằng ông có thể đẩy tôi xuống vực này thì thật là khôi hài,” chàng trai bỉu môi nhìn cánh tay gầy gò của ông già đang co giật liên hồi trên cần số ở cổ tay lái.
“Còn nếu cả hai chúng ta rơi xuống đó thì sao?” Ông già cười âm u.

Chàng trai rởn tóc gáy. Bất chợt chàng đấm mạnh vào mặt ông già. Mấy ngón tay gân guốc chàng bấu vào đôi hốc mắt đầm đìa máu. Nhưng ông già đã quay tay lái về hướng vực tự lúc nào. Ông buông chân thắng. Chiếc xe lăn từ từ. Ngoan ngoãn. Một cú đập sau gáy làm ông già gục xuống. Chiếc xe khựng lại ở bụi rậm đầu vực. Trong cơn đau xé trời, ông già khẽ đạp chân ga. Chiếc xe chồm lên rồi sụp hai bánh trước. Nó trườn lên một chút nữa, lộn một vòng ngoạn mục trước khi biến mất trong màn hơi nước ngùn ngụt.

 

Nguyên Nhi



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Mười Hai 20199:33 SA(Xem: 59)
Bím tóc lạ hay quen tôi chợt hỏi/ Đường lên mây Tóc rối lấp bờ môi.
07 Tháng Mười Hai 20199:17 SA(Xem: 42)
Ngước mắt, một vầng trăng lạnh buốt/ Khủng khỉnh soi, suốt vạt rừng xa
04 Tháng Mười Hai 20199:17 SA(Xem: 80)
Tôi về… đốt lửa trong mưa/ Tìm trang Tình Sử… ngày xưa yêu người… .
02 Tháng Mười Hai 201910:19 SA(Xem: 84)
dutule.com giới thiệu thơ Trần Yên Hòa, Đặng Xuân Xuyến, Biển Cát
28 Tháng Mười Một 201911:36 SA(Xem: 103)
dutule.com giới thiệu thơ: Lê Thanh Hùng, Khét
26 Tháng Mười Một 201912:57 CH(Xem: 153)
Rồi những ngày im lặng sẽ đến nhiều hơn/ lũ lượt từng trận bặt âm mang hình chấm hỏi
20 Tháng Mười Một 201911:01 SA(Xem: 412)
ngày lại ngày qua thật phẳng lặng/ tôi thấy tôi chết đuối trong tách trà
18 Tháng Mười Một 201912:58 CH(Xem: 168)
Sáng vắng mặt người/ điều linh nghiệm chỉ trời xanh thấu tỏ
15 Tháng Mười Một 20195:52 SA(Xem: 189)
tôi nhặt từng lời ca, từ nước sông Hương/ ném tung vào khung tối nhờ. muà hạ
11 Tháng Mười 20195:31 CH(Xem: 229)
Sao không bắt đầu bằng sự hoài nghi?/ Để kiên định một niềm tin vững chắc/ Nhận thức đúng từ những điều vụn vặt/ Soi rọi cách nhìn, phương thức tư duy
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 4647)
Cách gì, cậu Trúc, Thứ Sáu tới đây, cả bà T., Orchid, và tớ cũng sẽ đi… “thăm” cậu; trước khi tớ sẽ gặp lại cậu, như ngày nào hẹn nhau ở Canada… cậu còn nhớ chứ?
(Xem: 979)
Sáng Tạo đã thành công trong việc đổi mới thơ. Nhưng đã thất bại trong việc đổi mới thơ cho mọi người,
(Xem: 7307)
Bị thôi thúc bởi ngọn lửa bập-bùng-náo- nức của T., cuối cùng, tôi cũng đã thực hiện được chuyến viếng thăm người họa sĩ nổi tiếng một thời của văn học, nghệ thuật miền nam
(Xem: 16034)
Nguyên Sa đã chết! (Như Mai Thảo đã chết!) Dù, chính tôi theo chân những người thân yêu của anh, theo chân bạn hữu tiễn, đưa anh tới nơi an nghỉ cuối cùng.
(Xem: 12901)
rong ghi nhận của tôi thì, thời điểm từ 1965 tới 1975, bên cạnh những mùa gặt sung mãn về sách dịch các loạii
(Xem: 62)
Qua bảy thất của anh rồi! Hôm nay chắc anh đã biết anh lên trời rồi TP nhỉ? 💦
(Xem: 5450)
Linh Mục Nam Hải nói: Mai mốt khi chết đi, nếu tôi được lên Thiên Đàng mà Du Tử Lê đọa địa ngục thì tôi sẽ năn nỉ với Thượng Đế xin cho Du Tử Lê được lên Thiên Đàng cùng với tôi.
(Xem: 141)
Kính cẩn niệm Địa Tạng/ Độ thi nhân lên đàng/ Đáp con tàu ánh sáng/ Về nơi không thời gian.
(Xem: 28)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 1338)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 1826)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 1880)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 21636)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 16173)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 13972)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 17175)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 15182)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 13788)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 11576)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 10627)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 10799)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9903)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 9579)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 11042)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 16193)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 22918)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 28258)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 19722)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 20902)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24881)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 23346)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 19806)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,424,153