LÊ ĐÌNH ĐẠI - Thình lình gặp Bùi Giáng.

13 Tháng Giêng 201612:00 SA(Xem: 1496)
LÊ ĐÌNH ĐẠI - Thình lình gặp Bùi Giáng.

 

Tôi cùng với Lê Đình Bích và Nguyễn Lương Vỵ đang lai rai, thơ thẩn thì một cú điện thoại reo lên. Bây giờ đã gần 11 giờ đêm.

Anh Vỵ nhấc điện thoại.

Men đời cộng với men bia và cuộc điện đàm như một trò chơi sảng khoái thấm đẫm chất giang hồ, phóng đãng và duyên dáng.

Bỏ lại hai anh em tôi, Nguyễn Lương Vỵ lên xe và mất hút vào màn đêm Sài Gòn trong những ngày đông se lạnh.

Thời gian vắng lặng như chờ đợi một điều gì hiếm hoi.

  • Đại ca Lương Vỵ đâu rồi?

  • Ổng đi cứu người.

  • Được, được.

Tôi ra mở cửa và nói thầm: “Chắc là Bùi Giáng”.

  • Chú Bùi Giáng đó phải không?

  • Ơi, mà mấy đứa bay là ai?

- Dạ, con ở Quảng Nam mới vô, còn anh ruột từ Cần Thơ mới lên. Mời chú vào nhà cái đã.

Bùi Giáng bước vào.

  • Mấy đứa bay đói bụng không? Tau có bánh bao ngon lắm.

Chỉ một câu nói bình thường mà sao ấm áp chi lạ. Tha phương cầu thực, Cầu thực rồi khất thực! Đói, đói, đói như là thường trực trong đời kẻ lữ hành.

Đêm đó trong dáng dấp như một ông tiên, Bùi Giáng đọc thơ, kể chuyện, hỏi han, thỉnh thoảng xen một tràng thơ tiếng Pháp. Càng nghe càng ấm, càng nói càng say. Những âm điệu vi vu, rì rào, xao xuyến làm bồi hồi, sung sướng, ngất ngây. Phải rồi tất cả trong ông bây giờ đã thăng hoa.

Ôi! Tưởng chừng như một giấc mơ hồi còn bé lắm. Cứ đêm đêm lại có ông Tiên hiện về. Còn giờ đây là một cõi thực, thực đến huyền ảo…

“Hạc vàng ai cưỡi đi đâu
Mà nay hoàng hạc riêng lầu còn trơ
Hạc vàng bay mất nghìn xưa
Ngàn năm mây trắng bây giờ còn bay…”
 

Thói quen của thiên thần Bùi Giáng là ngủ trên nền đất. Nhưng hôm đó chẳng hiểu vì sao hai anh em tôi mời và đưa ông vào giường nằm ngủ đường hoàng.

Áo quần lếch thếch đủ cỡ, ông nói, ông hỏi, ông cười rồi ông ngủ khì…Mái tóc điểm bạc, trãi dài dịu dàng, ông thở phì phào, phập phồng hai má. Có lẽ thơ ông lồng trong tiếng thở ru hai anh em tôi ngủ một giấc ngon lành.

Khoảng bốn giờ sáng, ông dậy, tắm rửa sạch sẽ, tiếng nước róc rách từ vòi hoa sen xen trong tiếng thơ ông đọc một mình lại vang lên, tỏa sinh khí trong mái nhà ấm cúng:

“Con ruồi là giống hiểm nguy,
Cái chân của nó rất vi trùng nhiều…”

Ông tắm hơn nửa giờ rồi bảo tôi pha trà cho ông uống. Vừa cắt móng tay ông vừa hỏi:

- Mấy đứa bay có biết con ngựa, con bò, con trâu hắn khác nhau cái chi không? Chúng tôi yên lặng lắng nghe ông tự trả lời: “Con ngựa hắn không hồi mô ngủ nằm, con trâu ưa ra khe nước ngâm mình thong thả, con bò chẳng hồi mô hắn tắm”.

- Mấy giờ rồi, mở cửa cho tau đi.

Cái bánh bao còn sót lại đêm qua con mèo tha rớt xuống đất, kiến bu lủ khủ, ông cúi người lượm lên, phủi phủi vừa ăn vừa nói: “Chà bậy quá, chút nữa là con chi ăn mất rồi”.

Ông bước ra thềm cửa, thong thả tìm mang đôi dép cũ kỹ “Sang nhứt Việt Nam” – ông nói, rồi vừa nhai bánh bao vừa đọc:

“Kể từ lạc bước bước ra,
Tấm thân liệu những từ nhà liệu đi.”

Trời Sài Gòn chập choạng tối, những chiếc xích lô, ba gác lạch cạch lướt qua. Ông bước ra khỏi nhà vừa quơ tay múa chân vừa ngâm nga:

“Kiếp sau xin chớ làm người
Làm đôi chim nhạn tung trời mà bay…”

Hai anh em tôi nhìn theo, cho đến khi ông đi xa mất hút trong lòng Sài Gòn mênh mông.

Một nỗi niềm thương cảm vô bờ… Thương Bùi Giáng biết bao nhiêu. Những giọt lệ ấm nóng lăn tròn trên đôi má chúng tôi. Lòng tôi se lại: Như có một vết dao vừa cứa trong ruột mình.

01-01-1992

 

Ý kiến bạn đọc
13 Tháng Giêng 20168:00 SA
Khách
Tau dzui hí lộng dzang lừng
Cớ chi cái thằng Đại không mừng

lệ rơi
Mi bắt thang lên hỏi thử ông Trời
Có thằng nồ mớ chữ
mờ chịu Đời
như tau
Hử!!!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Mười Hai 20189:31 SA(Xem: 66)
Nghiêu Đề có khuôn mặt, vóc dáng của một kẻ sĩ bất mãn với cuộc đời, nhưng là một kẻ sĩ lạc quan.
20 Tháng Mười Một 201810:20 SA(Xem: 1217)
Bác Bô đã không còn. Bác cũng chẳng thiết nói về mình khi còn sống. Tôi là đứa cháu, biết gì về bác thì nói nấy để khỏi có những ngộ nhận.
13 Tháng Mười Một 20182:08 CH(Xem: 1021)
Cám ơn nhạc sĩ Anh Bằng, người đã giữ chân tôi lại thành phố này.
13 Tháng Mười Một 201810:23 SA(Xem: 194)
Con viết những lời này là để vinh danh Ba, để tạ ơn Ba đã cho chúng con được làm con yêu quý của Ba, một người cha gương mẫu đáng kính, đáng yêu nhất đời của chúng con.
15 Tháng Mười 20189:36 SA(Xem: 294)
Song Ngọc, người nhạc sĩ tự nhận rằng từ những năm 13 tuổi, ông đã đam mê những áng văn của Nhất Linh, Khái Hưng.
11 Tháng Mười 201810:11 SA(Xem: 318)
Theo ngọn gió Bùi Giáng thi sĩ dẫn đường “Gió Lệ Trạch thổi qua Cổ Tháp”, tôi về làng quê Duy Châu - Duy Xuyên
18 Tháng Chín 201811:41 SA(Xem: 358)
Họa Sĩ Thái Tuấn 90 tuổi, đã từ trần lúc 13 giờ ngày 26-9-2007 tức ngày 16 tháng tám năm Đinh Hợi.
17 Tháng Chín 20189:07 SA(Xem: 308)
Nhà thơ Thanh Thảo, từ Quảng Ngãi, gởi cho tôi bài thơ này, vài ngày sau tang lễ của thượng nghị sỹ John McCain
29 Tháng Tám 20183:39 CH(Xem: 334)
Đối với tôi, Vũ Khắc Khoan bao giờ cũng là "người đi bước trước". Trước từ lúc ra đời, đi những bước trên đường đời và cuối cùng từ giã cõi đời
22 Tháng Tám 20189:34 SA(Xem: 334)
Nhà văn Dương Hà tên thật Dương Văn Chánh, sinh năm 1934 tại Bạc Liêu
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19588)
Ký sự văn nghệ dưới đây của nhà thơ Du Tử Lê, viết về thi sĩ Đinh Hùng, được trích từ tác phẩm “Năm Sắc Diện, Năm Định Mệnh” do nhà Tao Đàn Saigon, ấn hành tháng 6 năm 1965.
(Xem: 20357)
Nói đến những hoạt động của thi sĩ Đinh Hùng mà không nói tới ban Tao Đàn, theo tôi là một thiếu sót lớn.
(Xem: 19103)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22219)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 22189)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 369)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5604)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 841)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12144)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1648)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 532)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 604)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20449)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15246)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12825)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16095)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14133)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12587)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10591)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9772)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9933)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9105)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8682)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 10001)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15150)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21585)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27338)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18819)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19937)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24151)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21919)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18304)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,000,359