Đinh Trường Chinh, niềm hãnh diện của Đinh Cường?

27 Tháng Sáu 20181:57 CH(Xem: 573)
Đinh Trường Chinh, niềm hãnh diện của Đinh Cường?

(Tiếp theo và hết)

Tôi cho Đinh Trường Chinh đã rất tinh tế khi ghi nhận rằng, đôi khi “sự thân thiết có thể đến từ những thứ nhỏ nhặt…” Thí dụ, những bữa ăn chung, những gặp gỡ mà, sự chia sẻ đáng kể nhất lại là nơi chốn và, những ly cà phê - chiếc gạch nối cần thiết của mọi thường xuyên gặp gỡ; chứ không phải là nội dung được trao đổi qua những cuộc họp mặt có tính nhàn tản ấy.

Phải chăng, vì thế, trong loạt “nhật ký thơ” của Đinh Cường, nơi chốn và những ly cà phê, luôn có một vị trí của riêng nó?

NguyenManhHung 03
Hình 2 bố con Đinh Cường và Đinh Trường Chinh cách đây 40 năm



Theo ghi nhận của Đinh Trường Chinh thì, tình bạn, những gặp gỡ kể trên, vốn là những ngọn lửa âm ỉ trong liên hệ giữa của ba người bạn, xuyên qua tuyển tập “Truyện Tình”.

Nhưng cách gì, thì sự lạnh lùng, tính “bất nhân” của thời gian, cũng khiến cho những ngọn lửa, nhỏ bé thôi, cũng không thể tồn tại dài lâu, mãi mãi.

Đinh Trường Chinh viết tiếp trong phần cũng được / bị gọi là “Bạt” (!?!) của mình:

“Một ngày đầu năm 2016, một ngọn lửa tắt đi.”

Và:

“Sau sự ra đi của Đinh Cường / Bố tôi, thỉnh thoảng, tôi được bác Nguyễn Mạnh Hùng gọi đến gặp.”

Chẳng biết có phải với bác Nguyễn Mạnh Hùng thì, người duy nhất có thể ngồi vào chiếc ghế Đinh Cường bỏ lại, không ai khác hơn là Đinh Trường Chinh (?)

Chinh kể, bác Nguyễn Mạnh Hùng thật tình cảm. Ông chở đứa con trai của người bạn đã vĩnh viễn đi xa, tới nhà hàng “Le Chat Noir”, một quán ăn đặc trưng Pháp ở khu Georgetown, nơi thân phụ anh và bác Hùng từng tìm đến để “có chút lề đường không khí Paris” theo cách nói trong nhật ký thơ của Đinh Cường.

Đinh Trường Chinh cũng nói, thân phụ anh rất “sính Tây” như hầu hết những người cùng thế hệ với người họa sĩ đặc biệt này.

Tình yêu, lòng ngưỡng mộ dành cho người cha đã khuất của Đinh Trường Chinh, không thể sâu sắc, ý nghĩa, cảm động hơn khi Chinh viết:

“… Cũng có lần bác Nguyễn Mạnh Hùng rủ tôi đến ăn sáng, ngồi phía sau nhà. Một chỗ ngồi thanh bình, nhìn xuống vườn một bãi cỏ rất đẹp (…) Chỗ ngồi đó, Bố tôi đã ngồi nhiều lần, với bác Nguyễn Mạnh Hùng, bác Nguyễn Tường Giang, và nhiều bạn bè khác. Khi tôi đến, dĩ nhiên câu chuyện phần nhiều là về Bố tôi. Tôi ngồi xuống cái ghế ấy, như ngồi xuống cái bóng của Bố mình...”

Tình yêu dành cho người cha tài hoa nơi Đinh Trường Chinh, tôi cho là một tình yêu vượt xa cái tình cảm bình thường của một người con đối với một người cha. Trong tình yêu ấy, nó ẩn chứa một điều gì vượt trên mọi tâm-cảnh của yêu thương: Có và không. Hiện hữu dài lâu và mất đi, chốc lát.

Tôi cũng nhận ra điều đó, nơi những bức tranh Đinh Trường Chinh chọn lựa trong “ kho-tàng-tranh” của thân phụ anh.

DTC 01
Tranh Đinh Trường Chinh



Tôi rất vui khi không bắt gặp nhiều những hình tượng, màu sắc quen thuộc từ nhiều chục năm trước của Đinh Cường - - Những sáng tác làm nên tên tuổi, như một thứ thẻ nhận dạng thế giới nghệ thuật của họ Đinh. Đa số những bức tranh ấy, thường là nhan sắc thiếu nữ; tựa như vừa bước ra từ thi ca, cổ tích với: Khăn áo, chim muông, nóc nhà thờ, cây thánh giá…Và, sắc màu đa phần xanh, tím, lấp lánh chút vàng vương giả và, những vệt đỏ nóng hổi ẩn dụ… Chúng như những nét đặc thù để người thưởng ngoạn có thể “nhận ra ngay”… Đinh Cường, dù cho ông có quên không ký tên!…

Nhưng số tranh được chọn để in trong tuyển tập “Truyện Tình” thì khác. Hầu hết là tranh trừu tượng mà, những game màu chính phần nhiều là tím than, đen (mix), với những vệt đỏ như những nhát chém của những đường dao bất ngờ, hiện diện đâu đó, trong bố cục âm âm nỗi buồn bã, lạc lõng (ngơ ngác?) của kiếp người. Tôi cũng được chiêm ngưỡng một số tranh “nude” vốn rất ít phổ biến, thuở sinh thời của Đinh Cường.

“Nude”, (như tĩnh vật) theo tôi, luôn là một trong những bước đến cuối cùng của một tài hoa hội họa. Nó như một thứ lục bát trong thi ca.

Nhưng khác hơn lục bát, “nude” thường được giữ riêng trong không gian tịch lặng, thanh khiết của họa giới. Nó không như lục bát, được (bị) phổ biến một cách “suồng sã”, “đại trà”, qua những vung tay, ngày càng lan tràn của một số thi sĩ!.!

Tôi cho “nude”, tự thân có một đời riêng như phần tâm-thức u trầm của một họa sĩ mang tâm-thức riêng.

Từ đấy, tôi thấy Đinh Trường Chinh không chỉ thay mặt thân phụ, lấp đầy khoảng trống cha anh để lại mà, Đinh Trường Chinh còn là một ngọn lửa khác. Một ngọn lửa, bất đồ thắp sáng tình bạn (qua sáng tác) của hai bạn, thân hữu của người đã quá cố.

Hơn thế, phần khác, tôi cũng rất thích những bức tranh Đinh Trường Chinh góp vào cuộc chơi: Không chỉ như một góp mặt cho vui, hay cho có mà, những sáng tác ký tên anh, cũng đã là một khoảng đất trời độc lập, trong bối cảnh mà kỷ niệm, hồi ức là bước đến chung cuộc, tâm điểm của tuyển tập.

DTC 02
Tranh Đinh Trường Chinh



Chỉ với 6 tranh sơn dầu, ba bức bút sắt (đen / trắng) Đinh Trường Chinh, ở tuyển tập này, đã sớm cho thấy sự trưởng thành hay, một đường bay nghệ thuật riêng của cá nhân anh, nếu so sánh với thế giới đường nét và, màu sắc của người cha. Đấy là bất ngờ đáng kể nơi tình yêu lớn mà Đinh Trường Chinh, đau đáu, trước sau dành cho thân phụ của mình.

Chẳng những tôi không gặp lại nhiều hình ảnh giáo đường, thiếu nữ… (những hồi chuông quá khứ hay tiền kiếp trong tranh Đinh Cường) mà, tôi còn rất hạnh phúc với những bức tranh cho thấy thiên nhiên, cây cỏ, núi rừng “trổ” ra từ tim óc người trẻ hôm nay: Đinh Trường Chinh.

Nếu tôi hiểu không sai thì, rất nhiều họa sĩ của thế giới đã chịu ảnh hưởng ít, nhiều những sáng tạo mang tính cách mạng, phản ảnh mức độ tàn khốc của chiến tranh tàn phá tận gốc, tinh thần, cũng như thể xác con người, của danh họa bậc nhất thế kỷ 20, Picasso. Ông đã mang lại cho hội họa nhân loại một thay đổi lớn, dù cực kỳ đau đớn, bi thảm với những hình nhân dị dạng. Những con người không nguyên vẹn hình hài. Con mắt văng khỏi hốc mắt. Trái tim nằm ngoài lồng ngực. Óc não chỉ còn là khoảng trống sâu hút. Vô nghĩa. Vô cảm. Chúng khiến người thưởng ngoạn liên tưởng tới những quái thai thời đại. Những quái thai của một thời chiến tranh dài, lâu, rộng khắp…

Dù hôm nay chiến tranh trên hành tinh trái đất này, vẫn còn tiếp diễn ở cấp độ khác, hình thái khác!!! Nhưng cách gì thì hai cuộc thế chiến cũng đã lùi xa. Những chiếc khăn tang đã được gỡ bỏ. Những vết thương tưởng không bao giờ lành, cũng đã khép miệng. Và, đời sống vẫn chảy trôi về phía trước: Phía ánh sáng. Hy vọng. Chân trời.

Do đấy, tôi càng thấy rõ hơn: Những bức tranh trong “Truyện tình” của Đinh Trường Chinh, là một có mặt mới. Lạ. Sự quân bình sinh-thái giữa con người và vũ trụ sau quá nhiều nhân-tai. Phản ảnh sinh-cảnh hôm nay của chúng ta.

Tôi không biết trước khi từ trần, Đinh Cường có coi những bức tranh mang tính ẩn dụ về sự hiện diện của một lớp người mới, thể hiện qua tranh Đinh Trường Chinh?

Tuy nhiên, trường hợp nào, tôi vẫn tin, ngay khi ở cõi khác, bạn-tôi cũng hãnh diện biết bao với Đinh Trường Chinh, một trong những “chủng tử” tốt đẹp mà, ông đã gửi lại nhân gian. Hôm nay.

Du Tử Lê

(Garden Grove, June 2018)

______

* Chú thích hình của Đinh Trường Chinh: "Mồng Một, nhớ Bố. Hình hai cha con, 40 năm trước. Và 40 năm sau, sẽ sống như lời Bố dặn dò, ở lại "...

Hãy sống bằng tình thương yêu cho nhau
hãy hiểu và (biết) tha thứ
và hãy sống vì những người khác
giúp đở những người phận bạc
còn rất nhiều quanh chúng ta
..
Ba của con,
đc"

Chắc chắn là thế, thưa Bố. (FB Đinh Trường Chinh)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười Một 201812:00 SA(Xem: 19596)
Ký sự văn nghệ dưới đây của nhà thơ Du Tử Lê, viết về thi sĩ Đinh Hùng, được trích từ tác phẩm “Năm Sắc Diện, Năm Định Mệnh” do nhà Tao Đàn Saigon, ấn hành tháng 6 năm 1965.
19 Tháng Mười Một 201812:00 SA(Xem: 20357)
Nói đến những hoạt động của thi sĩ Đinh Hùng mà không nói tới ban Tao Đàn, theo tôi là một thiếu sót lớn.
12 Tháng Mười Một 201812:00 SA(Xem: 19103)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
07 Tháng Mười Một 201812:00 SA(Xem: 22220)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
05 Tháng Mười Một 201812:00 SA(Xem: 22189)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
30 Tháng Mười 201812:00 SA(Xem: 20205)
Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, ở hai trạng thái thật dị biệt
13 Tháng Mười 20189:17 SA(Xem: 448)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
03 Tháng Mười 201811:34 SA(Xem: 385)
Thanh Thúy, như một hiện tượng gom được cả thực và phi thực.
01 Tháng Mười 20183:27 CH(Xem: 335)
Trong số hàng chục nghệ sĩ từng bày tỏ tình yêu một chiều với Thanh Thúy,
17 Tháng Chín 20189:17 SA(Xem: 396)
Nhiều người nói, Trịnh Công Sơn không phải là người đầu tiên gieo cầu nhắm vào Thanh Thúy.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19596)
Ký sự văn nghệ dưới đây của nhà thơ Du Tử Lê, viết về thi sĩ Đinh Hùng, được trích từ tác phẩm “Năm Sắc Diện, Năm Định Mệnh” do nhà Tao Đàn Saigon, ấn hành tháng 6 năm 1965.
(Xem: 20357)
Nói đến những hoạt động của thi sĩ Đinh Hùng mà không nói tới ban Tao Đàn, theo tôi là một thiếu sót lớn.
(Xem: 19103)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22220)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 22189)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 371)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5606)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 841)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12145)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1649)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 535)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 604)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20453)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15249)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12825)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16096)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14133)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12588)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10592)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9772)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9934)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9105)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8682)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 10001)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15151)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21587)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27340)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18819)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19938)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24153)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21921)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18310)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,000,650